- 🏠 Home
- Hệ Thống
- Trọng Sinh
- Cảnh Sát Matsuda Muốn Tự Cứu
- Chương 36: Chạy mau…
Cảnh Sát Matsuda Muốn Tự Cứu
Chương 36: Chạy mau…
Mục đích Matsuda Jinpei đến công viên giải trí là vì vòng đu quay. Sau khi xác định mình không có vấn đề gì, những chuyện sau đó cũng không còn quan trọng nữa… À, cũng không thể nói như vậy.
Khi xách một túi nước giải khát quay lại vị trí cũ, Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji đã vấp phải sự "phản kháng" mãnh liệt của ba người còn lại.
"Hai cậu… chạy ra tận vành đai ngoài của công viên để mua nước hả!"
"Tôi nhớ máy bán hàng tự động ở ngay gần đây mà? Các cậu thậm chí còn không thèm trả lời tin nhắn!"
"Cái giọng điệu này... Các cậu là mấy cô nhóc đang đợi bạn trai đấy à?" Matsuda Jinpei đưa đồ uống trong tay đến trước mặt họ: "Này, phần của các cậu."
Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji thì đã uống hết phần của mình từ dọc đường rồi, chi tiết này rõ ràng không qua mắt được ba người còn lại.
Ba người nhìn nhau, giây tiếp theo liền đè lên vai Matsuda Jinpei. Có lẽ là di chứng của vụ tết tóc trước đó, họ còn ra tay sờ mái tóc xoăn của Matsuda Jinpei một cách hết sức tự nhiên.
Matsuda Jinpei: "... Này!"
Bị ba người vây lấy, Matsuda Jinpei vô cùng bất mãn: "Sao không đi mà phàn nàn với Hagi! Tóm lấy tôi làm gì!"
Ngay lúc này, cùng với tiếng "Tách", cảnh tượng ồn ào náo loạn của bốn người họ lập tức lọt vào ống kính.
Bốn người theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hagiwara Kenji đang cầm điện thoại cười vui vẻ, lập tức ùa lên, lại quậy tưng bừng một lần nữa.
Điện thoại của Hagiwara Kenji lập tức tuột khỏi tay trong tình huống này, anh hoảng hốt: "Ể? Khoan đã… điện thoại!"
Rồi trơ mắt nhìn điện thoại của mình được người bạn thân từ bé yêu quý đỡ lấy.
Matsuda Jinpei, người vốn không thích tự chụp ảnh, xoay chiều camera, hơi nghiêng điện thoại, ngậm que nhựa của cây kẹo mυ"ŧ chưa kịp nhả ra trong miệng, giơ tay chữ V trước ống kính.
Phía sau anh, bóng dáng của bốn người đang cười đùa ầm ĩ lại lọt vào ống kính. Lần này, là ảnh chụp chung của cả năm người.
Matsuda Jinpei cầm điện thoại của Hagiwara Kenji gửi ảnh cho mỗi người một tấm: "Tiếp theo đi đâu nữa không?"
"Nhắc mới nhớ, lúc nãy Matsuda cậu bảo muốn đi vòng đu quay mà?" Morofushi Hiromitsu vẫn đang siết cổ Furuya Rei, cười hỏi.
Furuya Rei: "…"
Date Wataru: "Cũng chơi gần hết rồi, giờ đi vòng đu quay cũng được nhỉ?"
Nghe vậy, ánh mắt Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei chạm nhau. Matsuda Jinpei "Ừm" một tiếng: "Tôi hết hứng rồi, các cậu muốn đi không?"
Morofushi Hiromitsu sững sờ, liếc nhìn Matsuda Jinpei, rồi bật cười: "Không, tôi cũng không có hứng thú đặc biệt gì với vòng đu quay. Zero, cậu... Zero!!"
Vì trận quậy phá ban nãy, Morofushi Hiromitsu cứ siết cổ Furuya Rei mãi, dẫn đến thảm án xảy ra ngay lúc này.
Morofushi Hiromitsu đau đớn lay vai Furuya Rei. Matsuda Jinpei nhìn cảnh này, suy nghĩ một lát, chắp hai tay lại, cúi đầu nhẹ, rồi treo sợi dây chuyền vàng chóe trên cổ mình lên người Furuya Rei: "Là đồ kỷ niệm."
Hagiwara Kenji thấy vậy, bèn buộc quả bóng bay trong tay mình vào tay Furuya Rei. Chiếc kẹp tóc chuột Mickey lại đổi chủ lần nữa. Chỉ là mái tóc xù (của Furuya) không tiện (kẹp) lắm, điều này khiến Hagiwara Kenji vô cùng tiếc nuối.
Date Wataru thì trên người không có gì thừa thãi, anh nhìn trái ngó phải, tia lương tâm duy nhất còn sót lại lên tiếng thắc mắc: "Furuya chưa chết đâu nhỉ?"
Furuya Rei, người thực ra chẳng bị làm sao cả, mở mắt, thong thả cất lời: "... Hiro."
Morofushi Hiromitsu lùi lại một bước: "A, cậu tỉnh rồi."
Date Wataru, người không có bạn thân từ bé, một lần nữa cảm thấy mình lạc lõng.
Anh đau khổ gửi tin nhắn cho bạn gái mình, và nhận được câu trả lời: [Nghe có vẻ vui thật đấy.]
Sau đó cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Năm học viên Học viện Cảnh sát trông vô cùng nổi bật, hoàn toàn không giống học viên cảnh sát chút nào, đã đi ăn một bữa thịt nướng bên ngoài rồi trở về ký túc xá Học viện Cảnh sát.
Trong suốt quá trình không xảy ra bất cứ sự cố nào khác.
[Cứ thấy thiếu thiếu cái gì ấy.]
[Đúng á đúng á! Lại không xảy ra vụ án mới nào!]
[Thế này là không đúng nha!]
"... Tôi thật sự muốn biết trong mắt các bạn, rốt cuộc tôi có hình tượng gì vậy."
Matsuda Jinpei trông bối rối: "Không có vụ án nào mới là bình thường chứ? Việc thường xuyên gặp phải trước đây mới là bất thường mà."
[Không! Chính vì thế này mới là không bình thường đó!]
Matsuda Jinpei quyết định không trả lời nữa, tiện tay cầm lấy một cuốn sách và cúi đầu.
Ngược lại, khu bình luận lại bắt đầu rôm rả.
[Hôm nay sợ thật sự, lúc ở trên vòng đu quay ấy.]
[Hu hu hu PTSD vòng đu quay của tôi…]
[Mà này, chúng ta nói chuyện này không sao chứ anh Matsuda?]
[Anh Matsuda ơi…]
[Đậu má! Thế là Matsuda lại lơ chúng ta rồi!]
[Thôi kệ đi chị em, chúng ta đáng lẽ nên quen sớm mới phải.]
[Đây chính là PUA!! Người nhà ơi tuyệt đối đừng tìm kiểu đàn ông này nhé!]
[Nói thật, anh ấy không sao, chứ lúc tôi xem tim tôi run cầm cập hu hu hu…]
[Tôi thật sự rất sợ lịch sử lặp lại QAQ.]
[May mà không sao may mà không sao.]
[Lần này có Hagi ở đây mà!!]
[Tôi biết ngay mà, Matsuda sẽ không để bản thân lưu lại mầm họa lớn như vậy đâu QAQ, anh ấy ngầu thật sự!]
[Với lại, thay vì nói là vì bản thân, phản ứng đầu tiên của anh ấy là lấy dụng cụ tháo dỡ ra... Chắc là anh ấy muốn xác nhận xem liệu tương lai lúc gỡ bom có xảy ra sự cố ngoài ý muốn không, đúng không?]
[Đây chính là cảnh sát đó (rúng động).]
Trên khu bình luận đang trò chuyện vui vẻ, Matsuda Jinpei, người nãy giờ không thèm để ý đến bình luận, lật ngẫu nhiên vài trang tạp chí, vẻ mặt có chút thắc mắc.
"Tôi nhớ là mình đâu có mua loại tạp chí này...?"
Cửa vang lên tiếng gõ, Matsuda Jinpei mở cửa ra thì thấy ngay khuôn mặt tươi cười của Hagiwara Kenji. Anh hỏi: "Jinpei, có phải tạp chí của tôi rơi ở chỗ cậu không?"
Matsuda Jinpei liếc cuốn tạp chí trên bàn: "Là của cậu à."
"Ừm, là chị tôi muốn xem." Chắc là đang rảnh rỗi, Hagiwara Kenji cũng không định rời đi ngay, mà cầm cuốn tạp chí lên lật vài trang: "Chị ấy nói dạo này hơi bận, nhờ tôi chọn giúp vài bộ quần áo phối sẵn, để chị ấy cứ thế mua theo."
"À..." Matsuda Jinpei hiểu rồi: "Tôi nhớ chị ấy đang làm cảnh sát giao thông ở Kanagawa?"
"Ừm, chắc là do dạo này sắp thăng chức, có vài bài kiểm tra đánh giá, nên chị ấy cứ thấy phiền suốt~" Hagiwara Kenji cười nói.
Không giống Matsuda Jinpei là con một, Hagiwara Kenji còn có một người chị gái tên là Hagiwara Chihaya, chỉ lớn hơn anh hai tuổi. Vì chênh lệch tuổi tác không lớn nên quan hệ giữa Hagiwara Kenji và Hagiwara Chihaya rất thân thiết, cũng không phải kiểu quan hệ chị gái chăm sóc em trai điển hình của Nhật Bản.
Lý do chủ yếu, có lẽ là vì Hagiwara Chihaya cũng không mang tính cách Yamato Nadeshiko (phụ nữ Nhật truyền thống) điển hình, chỉ cần nhìn vào thân phận cảnh sát của cô ấy là có thể thấy rõ điều này.
Phụ nữ lựa chọn làm cảnh sát, tính cách thường có phần độc lập và kiên định hơn.
Hagiwara Kenji nói: "Tuy hồi trước chị ấy cũng hay kéo tôi đi mua sắm cùng, nhưng không có hình ảnh thực tế trực quan, chỉ đơn thuần xem tạp chí thế này thì khó mà chọn được quần áo phù hợp nhỉ?"
Hagiwara Kenji cười hỏi: "Ban nãy Jinpei xem rồi đúng không? Có ý tưởng gì không?"
"... Mấy chuyện này đừng hỏi tôi." Matsuda Jinpei đảo mắt đi chỗ khác.
Hagiwara Kenji sáp lại gần, đôi mắt cụp của anh tràn ngập ý cười: "Ể ể? Đây rõ ràng là cơ hội hiếm có để chọn quần áo cho mối tình đầu mà?"
"Đừng có lấy chuyện đó ra cười tôi nữa." Matsuda Jinpei đảo mắt trắng dã: "Dù có là tình đầu, sau khi bị chị cậu mắng cho một trận té tát, trái tim non nớt rung động đó cũng sớm biến mất sạch sành sanh rồi."
"Hahaha, ai bảo Jinpei tháo tung điện thoại của chị tôi làm gì, không bị mắng mới lạ đấy?" Hagiwara Kenji cười càng to hơn.
Về việc đối tượng yêu từ cái nhìn đầu tiên của cậu bạn thân từ bé nhà mình lại chính là chị gái mình, Hagiwara Kenji bày tỏ rằng anh có thể cười chuyện này thêm nhiều năm nữa.
Đương nhiên, về điểm này, cũng là vì Hagiwara Kenji biết cả hai bên đều không để tâm, nên mới dám nói bằng cái giọng điệu này.
"Nhưng mà, xem ra chị cậu chắc là có đối tượng muốn hẹn hò rồi?" Matsuda Jinpei đột nhiên nói.
Hagiwara Kenji mở to mắt: "Hả?"
Hagiwara Kenji, người có khả năng quan sát cực cao và luôn giỏi giao tiếp với phái nữ, đồng tử chấn động: "Khoan, cậu nói gì? Tôi nghe nhầm à?"
"... Điểm này rất dễ suy luận mà?" Matsuda Jinpei giơ một ngón tay lên: "Chị cậu tính cách khá là độc lập, chuyện mua quần áo kiểu này không đến lượt cậu đề cử."
"Nói là nhờ cậu chọn, chi bằng nói là chị ấy muốn xem cách phối đồ phù hợp với chị ấy trong mắt nam giới, để tiện tham khảo thì đúng hơn."
"Thêm nữa là bản thân cậu vốn cũng khá giỏi về mảng này."
Hagiwara Kenji giơ tay làm hình chữ X thật to trước ngực: "Không, điều kiện tiên quyết quá ít, Jinpei, cậu không thuyết phục được tôi đâu."
Matsuda Jinpei: "... Thế thì cậu cứ coi như đó là trực giác của tôi đi."
Hagiwara Kenji liếc nhìn Matsuda Jinpei đầy nghi ngờ.
Những lời thoại trên dĩ nhiên không phải là suy luận, mà chỉ đơn thuần là dựa vào diễn biến tương lai để suy ngược lại. Kiếp trước không xảy ra chuyện tương tự, nhưng Hagiwara Kenji cũng có tình cờ nhắc đến việc chị gái mình thăng chức.
Mà sau này, tại tang lễ..., bên cạnh Hagiwara Chihaya quả thực có đứng một người đàn ông lạ mặt, là một cảnh sát hình sự cũng làm việc tại Kanagawa.
Tính toán thời gian, thì hẳn là chuyện xảy ra gần đây.
Có điều, Hagiwara Kenji cũng không quá để tâm đến vấn đề này, đầu óc anh đã bị chiếm trọn bởi việc chị gái mình có thể sắp hẹn hò… nhưng mà chị anh cũng đã tốt nghiệp được hai năm, đúng là đến tuổi bị bố mẹ giục cưới rồi.
"Rõ ràng lần trước về nhà, chị ấy trông không có dấu hiệu gì cả mà." Hagiwara Kenji lẩm bẩm, lật đến một trang cụ thể: "Cậu thấy bộ này thế nào?"
Ngay cả giọng nói dường như cũng trầm xuống vài phần.
Matsuda Jinpei buồn cười liếc nhìn Hagiwara Kenji. Kiếp trước anh không có cơ hội thấy thái độ này của Hagiwara Kenji, dù sao thì trước giờ Hagiwara Kenji luôn tỏ ra vô cùng ủng hộ chuyện chị gái mình hẹn hò.
Vị cảnh sát tóc xoăn không bình luận gì về điều này, mà cúi đầu nhìn bức ảnh trên tạp chí. Đó là một ngôi sao trông hơi quen mắt, là gương mặt phương Tây.
Nữ minh tinh trên tạp chí mặc một chiếc váy phối màu tương phản đủ để dẫn đầu xu hướng. Matsuda Jinpei hồi tưởng lại khuôn mặt này, thắc mắc: "Sharon?"
Sharon Vineyard, một nữ minh tinh người Mỹ. Matsuda Jinpei không rõ tuổi cụ thể, nhưng tìm kiếm một chút là có thể ra đáp án.
Hagiwara Kenji không ngẩng đầu, trong giọng nói lại mang theo ý cười: "Ừm, tôi nhớ Jinpei thích kiểu này mà."
"Cậu thấy bộ này thế nào?" Hagiwara Kenji lại hỏi lần nữa.
Matsuda Jinpei: "Cũng không tệ. Có lẽ khá hợp với chị cậu đấy."
Nói xong câu này, Matsuda Jinpei ngẩng đầu lên, vô tình liếc qua phòng livestream vẫn chưa tắt, sau đó thấy đầy ắp màn hình là…
[Chạy mau…!!!]
Matsuda Jinpei: ...?
- 🏠 Home
- Hệ Thống
- Trọng Sinh
- Cảnh Sát Matsuda Muốn Tự Cứu
- Chương 36: Chạy mau…