"Tôi có lẽ không nên nói mấy lời này nhỉ." Matsuda Jinpei nhìn những dòng bình luận ngày càng tệ hại trên màn hình, cảm thấy hơi buồn cười.
[Không không không! Tốt nhất là một ngày nói ba nghìn lần!! Yêu anh ba nghìn lần——]
[Đệt, sao tôi lại phải ăn dao của Iron Man ở chỗ Matsuda thế này!!]
Matsuda Jinpei phát hiện ra, livestream hình như không nhất thiết phải có một chủ đề cụ thể—— nhìn đám người này chỉ xem anh ngủ thôi cũng say sưa như vậy là đủ hiểu rồi.
Nhưng anh cũng không thể thật sự đi livestream cảnh ngủ được, hôm qua là sơ suất.
Nếu đã vậy…
"Mai livestream buổi học?" Matsuda Jinpei hỏi đám bình luận.
[Ê ê? Học gì cơ!]
"Mai có lớp về trinh sát, chủ đề là nghiên cứu tội phạm hình sự... nói hơi trang trọng, giải thích đơn giản là đi học cách quan sát xem một người có phải tội phạm không, nếu đối phương là tội phạm thì nên xử lý thế nào." Matsuda Jinpei chống cằm nói: "Nếu đã rảnh rỗi xem tôi ngủ, chi bằng nhân cơ hội học thêm chút kiến thức đi."
"Những thứ Học viện Cảnh sát dạy không có gì là không thể cho công dân bình thường biết, chỉ là thân là cảnh sát, cần phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ công dân. Nhưng cảnh sát cũng không thể lần nào cũng đến kịp, tự mình học một chút qua kênh chính thống, chắc cũng không có hại gì?"
"Đương nhiên, không phải yêu cầu các bạn thật sự đối đầu với tội phạm." Matsuda Jinpei giải thích đơn giản: "Cảnh sát cũng không phải thấy tội phạm là đuổi theo ngay, mà phần lớn là âm thầm quan sát xác nhận trước, sau đó thử thông qua người này, tóm gọn băng nhóm của chúng... hình như hơi lạc đề rồi. Cảnh sát làm vậy là vì bản thân có năng lực, và có thể liên lạc kịp thời với đồng đội chuyên nghiệp khác."
"Là công dân bình thường, chỉ yêu cầu các bạn có thể chú ý đến nguy hiểm xung quanh, kịp thời nhận ra và phản ứng là được rồi."
"Việc các bạn cần làm không phải là bám theo, mà là báo cảnh sát." Lúc nói những lời này, khí chất trên người Matsuda Jinpei trở nên nghiêm túc: "Bảo vệ bản thân là quan trọng nhất."
[...]
[Mẹ ơi, con lại yêu rồi!!]
[Anh ấy thật sự nghiêm túc lo lắng cho sự an toàn của tôi!!]
[Mazda không cần lo, mấy trăm năm em chưa chắc đã ra khỏi cửa một lần——]
"Nghiêm túc đi, không đùa đâu." Matsuda Jinpei ngẩng đầu liếc nhìn bình luận: "Dù là ở nhà, cướp giật và trộm cắp các thứ... Tặc."
"Nếu các bạn không từ chối, vậy mai lên lớp thôi." Matsuda Jinpei gật đầu xác nhận điều này, rồi chú ý thấy pin điện thoại đã sạc được một ít, đủ để mở máy rồi.
Kết quả anh vừa mở máy, điện thoại đã lag một lúc. Matsuda Jinpei hơi nghi hoặc, chất lượng điện thoại của anh đâu có tệ đến thế?
Nhưng sau nửa phút đơ máy, trong khoảnh khắc, tiếng chuông báo hàng chục tin nhắn đột nhiên réo rắt vang lên.
Matsuda Jinpei: !
Matsuda Jinpei cúi đầu nhìn tin nhắn, và ngay giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Nhìn cái tên trên màn hình, Matsuda Jinpei lập tức bắt máy, và lên tiếng trước đối phương: "Hagi! Sao cậu lại cầm nhầm cả điện thoại thế!"
Hagiwara Kenji ở đầu dây bên kia sững sờ: [Ê? Jinpei cũng phát hiện ra rồi à?]
Matsuda Jinpei: "Người bình thường ai lại gửi cho tôi nhiều tin nhắn thế này và còn phàn nàn "Hagiwara sao anh không trả lời tin nhắn" chứ!"
Thời gian quay về sáu giờ sáng.
Lúc đó Hagiwara Kenji muốn xem giờ, kết quả điện thoại của anh lại vì lý do trước đó mà để dưới đất, cách đơn giản nhất là cầm lấy chiếc điện thoại của Matsuda Jinpei đặt trên bàn học cuối giường.
Xem giờ xong, Hagiwara Kenji cũng không đặt lại chỗ cũ, mà cứ thế cầm luôn.
Sau đó Hagiwara Kenji tỉnh dậy rời đi, vì nửa tỉnh nửa mê nên quên mất chiếc điện thoại trong tay không phải của mình, cứ thế mang đi luôn. Còn Matsuda Jinpei lại nhặt chiếc điện thoại (của Hagiwara Kenji) "rơi xuống lúc nào không biết?" dưới đất lên, và cũng chẳng thèm nhìn mà nhét vào túi.
Mẫu điện thoại bây giờ chỉ có vài loại, lại còn là kiểu cũ nhất. Năm đó lúc mua điện thoại, là Hagiwara mua trước, Matsuda Jinpei vì muốn tiện lợi, cộng thêm Hagiwara Kenji vốn rất am hiểu về máy móc, cái Hagiwara mua chắc chắn là loại cậu ta thích nhất, hoặc là loại tốt nhất lúc đó, thế là Matsuda Jinpei không nghĩ nhiều, dứt khoát mua một cái cùng cấu hình.
Điều này dẫn đến việc hai người dùng cùng một mẫu điện thoại, bên trong cũng chưa đổi hình nền, chỉ nhìn màn hình thì căn bản không thể phân biệt được.
Chỉ là gã Hagiwara Kenji kia ngày nào cũng nhận được tin nhắn của người khác giới, nên điểm này rất dễ phân biệt.
Tuy nhiên... vì buổi giao lưu hôm trước, Hagiwara Kenji gần như dùng hết pin mà chưa sạc, sau đó lại hoàn toàn quên mất chuyện này. Matsuda Jinpei không xem điện thoại, chiếc điện thoại hết pin nằm trong túi anh cả ngày. Điều này mới dẫn đến sự cố nhầm lẫn này.
Cũng chẳng trách Hagiwara Kenji lại phàn nàn hôm nay không có cô gái nào tìm anh nói chuyện.
Matsuda Jinpei: "Vậy cả ngày cậu không phát hiện ra à?"
Hagiwara Kenji: [Vì hôm nay tôi căn bản không xem điện thoại! Cả ngày tôi bận photocopy tài liệu, Jinpei quên rồi à?]
Matsuda Jinpei: "Vậy cậu phàn nàn cái gì?"
Hagiwara Kenji: [Vì tin nhắn thì đâu cần mở danh bạ ra, cả ngày tôi không nhận được tin mới nào cả! Phàn nàn vài câu thì sao chứ…]
Nhắc đến chuyện này, Hagiwara Kenji châm chọc: [Nhưng Jinpei cậu thật sự là... hoàn toàn không có ai tìm à, chỉ cần hôm nay có một người gửi tin nhắn cho cậu, tôi đã có thể phát hiện ra vấn đề này sớm hơn rồi.]
"Tôi không được chào đón thật xin lỗi cậu quá." Matsuda Jinpei: "Thế nên, sao cậu phát hiện ra?"
[Không, cậu thực ra khá được chào đón... Ừm, vừa rồi Hiro gọi cho tôi, chính xác là định gọi cho cậu.] Giọng Hagiwara Kenji trở lại như bình thường: [Nói là anh trai cậu ấy muốn cảm ơn sự giúp đỡ của Jinpei, hỏi cậu có rảnh không.]
"Gì cơ?"
[Là vậy đó, không phải vì cậu là người đầu tiên phát hiện vấn đề của Tomori Hajime, và báo cho Hiro sao. Vụ án này đã làm phiền bọn họ 15 năm, nên rất cảm ơn cậu—— muốn chính thức cảm ơn cậu!]
"... Không cần thiết chứ?"
[Jinpei, cậu không thấy vậy, nhưng đối với Hiro thì rất quan trọng đó?] Hagiwara Kenji cười lên. [Nhưng anh trai của Hiro cũng không ép buộc, nếu cậu không thích hoặc không rảnh thì không cần để ý.]
"Tôi không phải không rảnh..." Giọng Matsuda Jinpei bất giác trầm xuống: "Nhưng đây là công sức của mọi người, lát nữa gọi cả Lớp trưởng đi cùng?"
[... Chúng ta định đi đánh nhau à?]
Matsuda Jinpei: "..."
Giọng Hagiwara Kenji vυ"t lên: [Xấu hổ rồi à? Jinpei.]
"Ồn ào, cậu nghĩ nhiều rồi." Matsuda Jinpei: "Tôi cúp máy đây, lát nữa nhớ qua đổi điện thoại."
[Ê ê khoan đã…] Hagiwara Kenji lập tức ngăn lại.
Matsuda Jinpei: "Còn chuyện gì nữa?"
Hagiwara Kenji: [Chỉ là... cái đó, Jinpei...]
Matsuda Jinpei: [Có gì nói mau.]
Hagiwara Kenji: [Có thể mang điện thoại qua cho tôi được không?]
Có lẽ đoán được phản ứng của Matsuda Jinpei, Hagiwara Kenji hạ giọng xuống: [Bên tôi vừa hay gặp một buổi tụ tập, sau khi kết thúc sẽ có phần trao đổi email.]
[Nói đơn giản là, nếu Jinpei không muốn tự dưng có thêm mấy người liên lạc...]
"Uy hϊếp?"
[Không, là thỉnh cầu!] Hagiwara Kenji kéo dài giọng: [Làm ơn mà… Jinpei! Đây là thỉnh cầu cả đời của tôi!!]
"Thỉnh cầu cả đời của cậu cũng rẻ mạt quá rồi!!"
Cạch một tiếng, Matsuda Jinpei cúp điện thoại.
Bình luận nhìn đôi mày cau lại của Matsuda Jinpei, không những không có chút căng thẳng nào, ngược lại còn cười nói: [Cứu mạng, diễn biến tiểu thuyết manga thế này mà tôi lại được thấy ngoài đời thực!!]
[Hahahahahaha các anh đây là cầm kịch bản gì vậy!]
[Hiện thực luôn luôn ly kỳ hơn tiểu thuyết.]
[Nhưng anh thật sự định đi đưa à?]
"Nếu không thì sao? Thật sự để danh bạ điện thoại có thêm mấy người?" Matsuda Jinpei tặc lưỡi một cái, mặc áo khoác đi ra ngoài.
Tuy Hagiwara cũng không thể thật sự làm vậy…
Matsuda Jinpei nheo mắt, vậy là bên kia xảy ra chuyện bất ngờ gì à?