Hai tên tội phạm đánh bom chứng cứ rành rành, cộng thêm tình tiết bắt cóc con gái chủ tiệm, theo luật ít nhất cũng phải lĩnh án từ bảy đến mười năm tù. Nhưng luật pháp Nhật Bản... chính Matsuda Jinpei cũng không biết nên nói gì, huống chi anh vốn dĩ là vì không phục hệ thống cảnh sát nên mới thi vào làm cảnh sát.
Ngay cả việc Đội gỡ bom liên tiếp có người hy sinh trong tương lai cũng không khiến tên tội phạm đánh bom kia bị kết án tử hình. Hiện tại, con gái chủ tiệm không bị tổn hại gì thêm, nguy hiểm từ quả bom cũng bị ngăn chặn trực tiếp, không gây ra thiệt hại thừa thãi. Cộng thêm lời "spoil" bất ngờ từ Nguyện vọng.
Tương lai tên tội phạm đánh bom kia còn vượt ngục và gây uy hϊếp cho Furuya Rei.
Nếu bây giờ tìm một luật sư giỏi một chút…
Nghĩ đến đây, Matsuda Jinpei lại thấy hơi đau đầu, nhưng những chuyện này căn bản không phải là điều mà một sinh viên Học viện Cảnh sát như Matsuda Jinpei có thể xử lý.
Ví dụ như, rõ ràng đã làm việc tốt, nhưng bọn họ vẫn phải nghe thầy huấn luyện mắng một trận.
"Mấy cậu có thật sự để quy chế kỷ luật vào đầu không?!" Thầy huấn luyện Onizuka giận dữ nói.
Dù sao thì, vừa rượt đuổi trên đường gây ra tai nạn xe, vết thương trên người tên tội phạm lại quá nặng, còn tự ý gỡ bom, không báo cáo kịp thời. Mấy vấn đề này đủ cho bọn họ no đòn rồi-
May mà, cả năm người có mặt không một ai quan tâm đến chuyện này. Những vụ rắc rối bọn họ gây ra trước đây đã đủ nhiều, chính thầy huấn luyện cũng có kinh nghiệm rồi, căn bản không dám mong mỏi năm cái gai không chịu tuân lệnh này biết nghe lời. Chỉ là làm cho có lệ, dù thế nào đi nữa, hành vi lần này của bọn họ không đáng được tuyên dương.
Thầy huấn luyện tự mình phê bình giáo huấn trừng phạt trước, vậy thì người khác sẽ không còn gì để nói, cũng không thể tiếp tục bắt bẻ năm sinh viên quá xuất sắc này được nữa.
"Phạt các cậu cọ rửa nhà tắm một tháng tới!" Thầy huấn luyện nói thẳng ra hình phạt.
"Một tháng? Thầy nói giỡn phải không!" Hagiwara Kenji là người đầu tiên la ó.
"Còn chê ít à?" Thầy huấn luyện thật sự sắp bị đám nhóc này chọc tức chết rồi: "Vậy dứt khoát cọ đến lúc tốt nghiệp luôn! Thế nào?"
"Ơ thôi thôi, một tháng tốt lắm rồi ạ." Hagiwara Kenji cười hì hì.
Thầy huấn luyện Onizuka trừng mắt liếc Hagiwara Kenji, và mấy người còn lại đang tỉnh bơ: "Các cậu có biết xử lý chuyện này phiền phức lắm không!"
"Nhất là cậu! Matsuda! Tuy cậu đúng là nhận được lời mời của Đội Cơ động, nhưng không có nghĩa là cậu có thể cứ thế gỡ bom! Cậu có nghĩ đến hậu quả nếu thất bại không?!"
Nhìn khuôn mặt hoàn toàn không có chút hối lỗi nào của Matsuda Jinpei, thầy huấn luyện Onizuka càng tức hơn.
"Còn cậu nữa, Date! Cậu là Lớp trưởng, lẽ nào cứ trơ mắt nhìn bọn họ làm bậy à!"
Có lẽ là nhớ tới tác phong thường ngày của vị Lớp trưởng này, thầy huấn luyện Onizuka cũng không muốn nói nhiều thêm, ông tự mình bỏ đi.
Trước mặt thầy huấn luyện thì căng mặt ra, đợi thầy đi rồi, Hagiwara Kenji ló đầu ra cửa, xác nhận người đã đi xa, mới ra hiệu cho bốn người trong phòng.
"Phù…"
Bốn người vốn đang đứng nghiêm lập tức thả lỏng, Matsuda Jinpei còn ngồi phịch xuống đất, xoa xoa bả vai.
Lúc đó lăn mấy vòng trên đất khiến anh bây giờ là người thê thảm nhất hội, thậm chí còn chưa kịp kiểm tra xem trên người có vết thương nào khác không.
Hagiwara Kenji sáp tới chọc chọc vai Matsuda Jinpei: "Không sao chứ, Jinpei?"
"Chắc chỉ là trầy xước sơ sơ, không trật khớp gãy xương, về bôi thuốc là ổn." Matsuda Jinpei tự cảm nhận một chút: "Còn chưa nghiêm trọng bằng cú đấm tôi dành cho cậu lần trước."
Hagiwara Kenji vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: "Đừng lấy chuyện này ra so sánh được không."
Hagiwara Kenji vỗ tay: "Được rồi, hôm nay mọi người đều mệt rồi, về trước đi. Có chuyện gì mai nói sau."
Furuya Rei vừa mở miệng, đã bị Morofushi Hiromitsu kéo lại. Morofushi Hiromitsu cong cong đôi mắt mèo: "Được."
"Zero, Lớp trưởng, chúng ta về thôi." Morofushi Hiromitsu đẩy Furuya Rei một cái, sau đó đợi đến lúc ra tới cửa mới nói: "Lát nữa tôi sẽ để hộp sơ cứu trước cửa ký túc xá của Matsuda nhé, cậu bây giờ chắc cũng không muốn đi thêm đoạn đường đó đâu nhỉ?"
Matsuda Jinpei giơ tay lên: "Cảm ơn, Morofushi."
"Đúng là giúp ích nhiều lắm, Hiro~" Hagiwara Kenji cũng cười nói.
Mãi đến khi ba người "thừa thãi" rời đi hết, Hagiwara Kenji mới đứng dậy, chìa tay ra với người bạn thân từ bé của mình: "Còn dậy nổi không?"
Matsuda Jinpei nhìn bàn tay chìa ra trước mặt, không mấy do dự liền nắm lấy, thuận theo lực kéo đứng dậy: "Tôi chưa phế."
"Lát nữa tôi bôi thuốc cho." Trước khi người bạn kịp từ chối, Hagiwara Kenji cười nói: "Lưng cậu tự bôi được chắc?"
Matsuda Jinpei: "..."
Matsuda Jinpei: "Thôi được."
Nhưng khi que tăm bông tẩm i-ốt ấn mạnh vào vết thương sau lưng mà chính anh cũng không thấy được, Matsuda Jinpei nhăn mặt né về phía trước: "Cậu mưu sát đấy à?"
Hagiwara Kenji cười ha hả: "Sao có thể chứ, người lợi hại như Jinpei sao có thể sợ chút đau này?"
Nghe cái giọng điệu âm dương quái khí này, Matsuda Jinpei chần chừ: "Cậu giận à?"
"..." Hagiwara Kenji vỗ thẳng miếng gạc lên bả vai trần trụi của Matsuda Jinpei, không đáp lại câu này.
Matsuda Jinpei mấp máy môi, nhất thời không biết nên nói gì.
Trong phòng là sự im lặng đầy lúng túng. Hagiwara Kenji ngoài cú ấn đầu tiên hơi mạnh tay, sau đó cũng không cố ý trả đũa nữa.
Đúng như Matsuda Jinpei tự mình phán đoán, trên người anh cơ bản đều là trầy xước sơ sơ, chỉ có bả vai, đùi, khuỷu tay và đầu gối là hơi nghiêm trọng, những chỗ khác chắc ngày mai là kéo vảy.
Hagiwara Kenji đổi hướng, đối diện với mặt Matsuda Jinpei, cầm tăm bông lau vết xước mới trên mặt anh, cuối cùng cũng mở miệng nói một câu: "Jinpei thật sự chẳng biết chăm chút cho khuôn mặt của mình gì cả, khuôn mặt đẹp trai này mọc trên mặt cậu đúng là lãng phí."
Matsuda Jinpei: "Tặng cậu đấy, lấy không?"
"Thôi, tôi cũng rất hài lòng với mặt của mình rồi." Hagiwara Kenji ngắm nghía "tuyệt tác" của mình, hài lòng nhìn đống băng gạc rõ ràng là hơi lố mà anh quấn lên người Matsuda Jinpei, gật gật đầu.
Matsuda Jinpei thì đã quyết, đợi Hagiwara Kenji đi rồi sẽ tháo hết băng gạc trên người xuống. Anh thật sự chỉ trầy xước, không phải gãy xương trật khớp.
"Nói đi, sao lại giận." Matsuda Jinpei khoanh tay, nhìn Hagiwara Kenji đang thu dọn hộp sơ cứu.
"Jinpei đoán không ra à?" Hagiwara Kenji lên tiếng.
"...Vì tôi không màng an nguy của mình mà cứu người?" Matsuda Jinpei ngập ngừng, nói.
"… Trong lòng Jinpei, tôi là người nhỏ mọn thế à." Hagiwara Kenji thở dài, nhưng cũng không phủ nhận: "Nhưng đúng là có một phần."
"Tôi biết Jinpei cậu là người thế nào, dù cậu là nạn nhân, cậu cũng sẽ không chút do dự lựa chọn cứu người trong lúc nguy hiểm." Hagiwara Kenji cụp mắt: "Không phải vấn đề về thân phận của hai bên, mà chỉ đơn giản là vì trước mặt cậu, đó là một mạng người."
"Ngoại trừ Jinpei, Lớp trưởng, Hiromitsu, Zero, bọn họ đều sẽ không chút do dự mà lựa chọn như vậy. Vì các cậu đều là người như thế."
"Vậy còn cậu thì sao? Cậu loại mình ra ngoài à?" Matsuda Jinpei hỏi.
Hagiwara Kenji im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "... Khi ý thức được rằng Jinpei có lẽ cũng chết trong tay kẻ đó, tôi đã thật sự do dự."
"Tôi thậm chí đã nảy sinh... cái suy nghĩ tồi tệ rằng, nếu hắn cứ thế bị xe đâm chết, thì sẽ không thể tiếp tục làm hại đến những người quan trọng của tôi nữa."
Giống như Hagiwara Kenji từng do dự khi nhận được lời mời của Đội Cơ động, không chắc mình có nên nhấn ga hay không. So sánh ra, cuộc sống thời thơ ấu quá đỗi thuận lợi của anh, khác hẳn với bốn người bạn còn lại đều có bóng ma tâm lý từ nhỏ. Ngay cả mục đích trở thành cảnh sát của anh, cũng lạc lõng so với bốn người bạn còn lại.
Tuy nhiên, ngay khi chính anh cũng nảy sinh sự nghi hoặc này, Matsuda Jinpei ngược lại đã thay anh trả lời.
Giọng điệu của Matsuda Jinpei luôn mang một sự tự tin và kiêu ngạo khó tả, anh nói: "Không, cậu cũng sẽ làm vậy."
"Hửm?"
"Không phải cậu nói cậu hiểu tôi nhất sao? Câu này đảo ngược lại cũng vậy." Matsuda Jinpei thản nhiên nói: "Vì cậu cũng là loại người này, Hagi."
"Cậu chỉ là vì chuyện xưởng sửa xe của gia đình bị phá sản, nên quen nghĩ nhiều hơn, quen suy tính hậu quả có thể xảy ra thôi." Khóe miệng Matsuda Jinpei hơi nhếch lên: "Đây không phải thói quen xấu, giữa chúng ta vốn cần một người đạp phanh."
"...Tôi không có tự tin đến thế đâu." Hagiwara Kenji cười khẽ.
Matsuda Jinpei: "Không sao, tôi tin cậu là đủ rồi."
"Này này, áp lực này không nhỏ đâu nha, Jinpei." Hagiwara Kenji châm chọc một câu.
"Thế nên, nếu đã không phải vì chuyện đó, vậy cậu giận cái gì?" Matsuda Jinpei đột nhiên bẻ lái quay về chủ đề.
Hagiwara Kenji sững sờ, gãi đầu một cách không tự nhiên.
Mái tóc của anh dễ chải hơn tóc xoăn của Matsuda Jinpei nhiều, nhưng cũng không chịu nổi anh tự mình vò nát.
"À... giải thích thế nào nhỉ?" Hagiwara Kenji có chút buông xuôi, anh lẩm bẩm: "So với tức giận, thì... là sợ hãi thì đúng hơn?"
"Người chưa từng trải qua thì không thể đồng cảm được, cảm nhận của mỗi người cũng không giống nhau." Chàng sinh viên Học viện Cảnh sát tóc hơi dài lên tiếng: "Tôi không dám nghĩ tới, không dám phân tích xem Jinpei cậu đã trải qua những gì, hay đã nhìn thấy những gì."
"Chỉ cần nghĩ đến khả năng Jinpei sẽ chết, tôi đã có chút... không thể chấp nhận?"
"Tôi không tài nào tưởng tượng được khả năng chuyện này sẽ xảy ra."
"Công việc cảnh sát này quá nguy hiểm, Đội gỡ bom lại càng là nguy hiểm của nguy hiểm. Trớ trêu thay, tôi lại biết tôi không thể nào ngăn cản lựa chọn của Jinpei..." Hagiwara Kenji cũng không biết mình đang nói gì nữa.
Chuyện tối nay xảy ra quá nhiều, dù là khả năng chịu đựng của anh cũng có chút quá tải.
Hagiwara Kenji không nói tiếp được nữa, dù là trước mặt bạn thân từ bé, thì việc tự phân tích mình như thế này cũng hơi kỳ quặc.
Mà lời nói thì không bao giờ bằng hành động.
Hagiwara Kenji đột nhiên ôm chầm lấy Matsuda Jinpei đang khoanh chân ngồi tùy tiện trên giường. Hành động này của anh khiến Matsuda Jinpei khựng lại.
Vị cảnh sát tóc xoăn bật cười, dùng cùi chỏ huých nhẹ người bạn thân từ bé: "Cậu không thấy mình bây giờ hơi sến súa quá à?"
Tuy nhiên, anh không từ chối cái ôm đủ mạnh này.
Matsuda Jinpei cười khẽ. Dù thế nào đi nữa, bây giờ bọn họ đều còn sống, mọi chuyện vẫn chưa xảy ra.
Như vậy là đủ rồi.