Chương 11: Lại một lần phối hợp ăn ý

"Cảnh sát Matsuda, anh vẫn còn ở đây à...?" Một thanh niên cao gầy, tóc ngắn đẩy cửa bước vào, vẻ mặt có chút kinh ngạc. Anh ta vốn tưởng rằng giờ này sẽ không còn ai ở trong phòng tư liệu.

Tuy nhiên, câu hỏi của anh ta không nhận được hồi âm. Vị cảnh sát tóc xoăn trước mặt đang đeo một cặp tai nghe cồng kềnh, một tay giữ tai nghe, tay kia đang nhịp nhàng nhấp chuột.

Anh ta chần chừ một chút, sau khi đặt tập tài liệu xuống, không nhịn được bèn vươn tay vỗ vai Matsuda Jinpei, định nhắc nhở.

Thế nhưng, ngay khi tay anh ta sắp chạm vào vai đối phương, Matsuda Jinpei đã lên tiếng, giọng điệu bình thản: "Không cần đợi tôi, tôi có chìa khóa, lúc về tôi sẽ tự khóa cửa."

Người đàn ông ngơ ngác nhìn bàn tay mình còn chưa kịp chạm vào vị cảnh sát tóc xoăn, đây là dự đoán trong truyền thuyết sao?

Nhìn cảnh sát Matsuda hoàn toàn không quay đầu lại, chỉ lo làm việc của mình, người đàn ông tặc lưỡi trong lòng - hèn gì mọi người đều nói cảnh sát Matsuda không dễ nói chuyện... lúc nào cũng thấy khí chất hơi đáng sợ.

Nhưng lúc rời khỏi phòng, người đàn ông thầm nghĩ, cảnh sát Matsuda đang nghe đoạn ghi âm nào à? Hay là Đội Điều tra số 1 của họ gần đây lại có vụ án rắc rối nào?

Mà cảnh sát Matsuda mới chuyển đến Đội Điều tra số 1 chưa được mấy ngày, đúng không?

Sau khi anh ta rời đi, căn phòng lại trở về yên tĩnh.

Matsuda Jinpei nghe xong đoạn ghi âm thêm một lần nữa mới tháo tai nghe xuống, ngả người ra sau, sống lưng vừa vặn áp vào ghế. Anh ngửa đầu, ngón tay mò bao thuốc trong túi, theo thói quen lấy bật lửa ra, rồi động tác khựng lại.

Ánh mắt anh rơi vào tấm biển "Cấm hút thuốc" được dán ở vị trí dễ thấy nhất.

"... Suýt thì quên, phòng tư liệu không cho phép hút thuốc." Matsuda Jinpei cười khẽ, ngậm điếu thuốc chưa châm, cuối cùng liếc nhìn máy tính, rút USB ra, cất tài liệu về chỗ cũ. Giọng anh có chút lười biếng: "Quả nhiên, dù nghe bao nhiêu lần cũng không tìm thấy manh mối mới."

Lẽ nào chỉ có thể đợi tin tức do tên tội phạm chủ động truyền đến sao? Tệ thật đấy.

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu, nhưng tâm trạng của Matsuda Jinpei vẫn khá tốt. Dù sao cũng chỉ còn mấy ngày cuối cùng, sắp đến lúc tên tội phạm đánh bom đếm ngược lần tiếp theo.

Matsuda Jinpei khóa cửa phòng tư liệu, mới chậm rãi lấy bật lửa ra châm điếu thuốc đã ngậm nửa ngày. Khói thuốc lượn lờ bay lên. Anh chào viên cảnh sát gác ở phòng bảo vệ rồi đút một tay vào túi quần, rời khỏi Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo.

Trời đã tối mịt, Matsuda Jinpei vò mái tóc xoăn vốn đã khó vào nếp của mình, quyết định tìm bừa một quán nào đó giải quyết bữa tối.

Kết quả là vô tình tìm được một quán thịt nướng có hương vị khá hợp khẩu vị. Tâm trạng Matsuda Jinpei tốt lên một chút, anh lấy điện thoại ra, theo thói quen gửi một tin nhắn cho ai đó.

Matsuda Jinpei: [Quán này vị không tồi, lần sau rảnh thì đến nữa.]

Gửi xong cũng không cần đợi hồi âm, Matsuda Jinpei cất điện thoại về túi, ung dung đi về phía căn hộ mình thuê.

Đi sớm về khuya một mình, tính cách tùy hứng, kiêu ngạo vô lễ - đó là ấn tượng đầu tiên của các đồng nghiệp sau khi Matsuda Jinpei chuyển đến Đội Điều tra số 1. Ngay cả Sato Miwako, người được yêu cầu lập nhóm với Matsuda Jinpei, trong thời gian ngắn tiếp xúc cũng chưa thay đổi suy nghĩ này.

Mãi cho đến một lần Sato Miwako hỏi Matsuda Jinpei đang nhắn tin cho ai, câu trả lời của Matsuda Jinpei mới khiến Sato Miwako lần đầu tiên thay đổi cách nhìn.

["Là bạn tôi, nhắn tin cho cậu ấy nhưng cậu ấy không bao giờ trả lời."] Hơi ngừng lại một chút, Matsuda Jinpei nói thêm: ["Cậu ấy chết bốn năm trước rồi."]

Bởi vậy vào lúc này, đối diện với khuôn mặt phóng đại của Hagiwara Kenji, dù cho vụ nổ bốn năm trước trong đầu Matsuda Jinpei vẫn không thể lắng xuống - nhưng tên khốn đang còn thở, còn nhảy nhót trước mặt, vẫn khiến Matsuda Jinpei như thể đang đứng trên mặt đất.

Giữa bối cảnh phòng livestream đầy ắp những Bình luận lo lắng, nghi hoặc và gặng hỏi, Matsuda Jinpei thúc cùi chỏ vào Hagiwara Kenji, đẩy hai người ra xa, chàng thanh niên tóc xoăn nhếch mép: "Quả nhiên vẫn thấy ngứa mắt cái mặt của cậu, về đánh một trận đi."

Hagiwara Kenji nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt Matsuda Jinpei, như thể xác nhận điều gì đó xong, anh mới khôi phục lại giọng điệu cợt nhả thường ngày: "Ê- vết thương trên mặt tôi vẫn còn đau đấy, Jinpei cũng quá đáng rồi đấy?"

"Cậu nhìn Hiro và Zero nhà người ta kìa, tình bạn thân từ bé kiểu mẫu chan chứa tình thương biết bao?"

"Ồ? Nếu ghen tị thế, vậy cậu gia nhập với họ đi." Matsuda Jinpei nhướng mày: "Morofushi chắc không ngại mua thêm một cái kẹp tóc chuột Mickey đâu."

"Nếu là bắt Furuya đeo hai cái thì không sao." Hagiwara Kenji khoác vai Matsuda Jinpei: "Tiếc là tôi vẫn thích Jinpei hơn một chút, cũng chỉ có ngài Hagiwara vĩ đại đây mới có thể bao dung cái tính thối của Jinpei thôi, đúng không?"

Matsuda Jinpei: "Tính tôi nóng nảy thật xin lỗi cậu quá."

Và ngay giây tiếp theo, vẻ mặt của cả hai đều trở nên nghiêm túc. Hagiwara Kenji chỉ về bên trái: "Bên này giao cho tôi."

Matsuda Jinpei lúc này đã chạy về phía bên phải, còn hét lên một tiếng: "Thử xem ai tìm được người trước?"

"Uwa! Jinpei chơi ăn gian!" Hagiwara Kenji cũng đáp lại một câu.

Cảm xúc trên màn hình Bình luận thay đổi liên xoành xoạch, cảm thấy ngồi tàu lượn siêu tốc cũng không kí©h thí©ɧ bằng.

[Á á á á cứu mạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hu hu]

[Không biết tại sao, vừa rồi tôi muốn khóc quá...]

[Vừa rồi tôi không dám hó hé tiếng nào...]

[Jinpei và Hagi có hiểu lầm gì à?]

[*********]

[]

[Ánh mắt của Matsuda và Hagi vừa rồi, huhu]

[Đệt, tôi cảm thấy mình bị lừa nước mắt rồi!]

[Sao các anh điều chỉnh nhanh thế! Cảm xúc của tôi còn chưa hồi phục, vừa nãy còn đang khóc thút thít, giờ đã suýt cười sặc!]

Liếc qua màn hình Bình luận, Matsuda Jinpei vẫn không có ý định giải thích - anh cũng không nghĩ là có thể giấu được bao lâu, chỉ là cảm thấy chuyện này không cần thiết phải nói ra để tỏ vẻ mình khác biệt.

Hơn nữa anh lại phát hiện ra chức năng mới của Bình luận.

"Camera có thể điều chỉnh, các bạn giúp tôi tìm xem xung quanh có người đáng nghi nào mà tôi không chú ý không." Matsuda Jinpei ném lại câu đó, cũng không đợi đồng ý, trực tiếp xoay camera của phòng livestream ra phía sau tầm mắt của mình.

[???]

[Tôi lần đầu tiên nghe nói phòng livestream còn có thể dùng thế này đấy??!!]

[Hiểu rồi, tôi chỉ là một công cụ người.]

[Nghẹn ngào, Streamer này tính vừa thối vừa đáng ghét, còn coi chúng ta là công cụ người, nhưng tại sao tôi lại vô thức nghiêm túc giúp anh ta tìm...]

[Chắc kèo rồi, Streamer đang PUA chúng ta.]

[Nhưng mà người ta tự nguyện~]

Màn tấu hài của Bình luận khiến Matsuda Jinpei hơi buồn cười, anh nghiêm giọng: "Nghiêm túc đi."

[Yes, sir!]

[Rõ, thưa sếp!]

[Không vấn đề, chồng ơi!]

[Lầu trên xê ra?!!!]

Không ai biết những người xem livestream là ai, nhưng giữa đám cư dân mạng tấu hài luôn ẩn giấu cao nhân.

Camera của phòng livestream là công nghệ của chiều không gian cao hơn, hình ảnh bắt được rõ nét hơn mắt người rất nhiều, còn có thể phóng to.

Một bình luận lúc này nhảy ra.

[Matsuda!! Anh phóng to góc dưới bên trái xem!! Nhìn cái phản chiếu trên cửa kính!! Chỗ đó có vấn đề đúng không!!!]

Matsuda Jinpei sững sờ, lập tức điều chỉnh camera theo yêu cầu của Bình luận. Sau đó anh trợn to mắt!

Trên cửa kính ở góc dưới bên trái, phản chiếu một bóng người rất rất nhỏ đang cầm ống nhòm! Mãi đến khi camera phóng to hết cỡ mới miễn cưỡng nhìn rõ!! Cách đây ít nhất một cây số!

Khuôn mặt đó tuy rất mờ, nhưng đúng là khuôn mặt của tên tội phạm đã không may gặp tai nạn xe hơi!

Vị trí đó... là cầu vượt! Matsuda Jinpei lập tức gọi điện thoại cho Date Wataru, người đang đi kiểm tra đường lớn và khu vực cầu vượt: "Lớp trưởng! Cầu vượt, ống nhòm!"

Date Wataru: "Đã rõ!"

Nhưng tội phạm có hai tên! Một tên giao cho Lớp trưởng, còn một tên nữa... Matsuda Jinpei ráo riết truy lùng những người qua đường xung quanh và những bóng người có thể đang trốn trong góc…

Năm đó một tên tội phạm gặp tai nạn bất ngờ, tên còn lại đã trốn thoát khỏi sự truy bắt, và trước khi anh chết cũng không xác nhận được thân phận của hắn, nên Matsuda Jinpei không thể truy lùng dựa trên ngoại hình.

Ngay lúc này, giọng của Hagiwara Kenji vang lên từ cách đó không xa: "Matsuda!! Chặn hắn lại!!!"

Matsuda Jinpei theo phản xạ tuân theo yêu cầu này! Anh thậm chí còn chưa nhìn rõ người chạy tới là ai, đã trực tiếp chắn trước mặt người đàn ông đang lao tới, hai tay nắm thành đấm, đấm thẳng vào mặt hắn!

Cơ thể tên tội phạm đang bỏ chạy cứng đờ, hắn la lên, ôm mặt, nhưng vậy mà vẫn nhớ phải chạy trốn! Đúng lúc này, một bé gái tay cầm bóng bay đi ngang qua, tên tội phạm vậy mà lại đẩy mạnh bé gái, ném về phía Matsuda Jinpei!

So với việc đuổi theo, Matsuda Jinpei theo phản xạ lùi lại mấy bước ôm lấy bé gái đang hét lên, còn chưa kịp phản ứng. Bé gái được Matsuda Jinpei cứu mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra, oa một tiếng khóc ré lên.

Matsuda Jinpei không có thời gian dỗ trẻ con, vừa hay Hagiwara Kenji đuổi kịp, Matsuda Jinpei nhét bé gái vào lòng Hagiwara Kenji: "Dỗ nó!"

Sau đó lập tức đuổi theo!

Hagiwara Kenji khựng lại, vô thức đuổi theo vài bước, mới phản ứng lại được trong lòng mình là gì - cúi đầu nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của bé gái, Hagiwara Kenji dừng lại tại chỗ một lúc, hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc lập tức hóa thành dịu dàng an ủi: "Không sợ, không sợ, kẻ xấu ban nãy bị đánh chạy rồi."

Đồng thời, Matsuda Jinpei gọi điện vào điện thoại của Hagiwara Kenji. Đây là do lúc nãy Matsuda Jinpei giật lấy điện thoại của Furuya Rei, nên Hagiwara Kenji mới đưa điện thoại của mình cho Furuya Rei và họ.

Nếu là ba người kia, Matsuda Jinpei có lẽ còn phải lật danh bạ, nhưng số của Hagiwara Kenji anh thuộc nằm lòng, ngón tay gõ phím tìm số, gọi đi.

"Có hai tên, đều chạy ra đường lớn rồi! Cầu vượt!" Nói xong Matsuda Jinpei lập tức cúp máy.

Furuya Rei và Morofushi Hiromitsu nhìn nhau, lập tức lao ra ngoài!

Nguyện vọng vàng óng xuất hiện trong phòng livestream vào khoảnh khắc này.

[Nguyện vọng: Các anh nhất định phải bình an bắt được tội phạm á á á á!!!]