Chương 72

"Có hối hận không?" Phương Anh bất ngờ hỏi một câu xa rời chủ đề làm Vũ Hồng Nam trố mắt ngạc nhiên, hắn ta không nghĩ Phương Anh sẽ hỏi thế, nhưng cũng không cần thời gian để suy nghĩ câu trả lời.

"Hối hận? Tao chỉ hối hận không thể khiến nhiều đứa quỳ xuống chân tạo khóc lóc van xin mà thôi." Vũ Hồng Nam cười diễn dại hệt như Đỗ Đình Quang, những giọt nước mưa từ trên trời rơi xuống cũng không thể gột rửa được tâm hồn tội ác bẩn thỉu của hắn. Hắn ta như một ác quỷ trong bộ đồng phục học sinh áo trắng tinh khôi, đối lập, phản chiếu nhau một cách rõ ràng.

Đôi mắt Vũ Hồng Nam mắt long song sọc, đôi tay run rẩy bỗng nhiên nằm chặt con dao hưởng về Phương Anh mà da^ʍ. Nhưng Phương Anh vẫn dứng dãy, nhìn hắn ta tội nghiệp, rồi từ ánh mắt tội nghiệp lại trở thành ánh mắt kiên định, bắt lấy cổ tay hắn bẻ ngược lại. Vũ Hồng Nam đau điếng hét lên như con thú, con dao trong tay nắm cổ cũng không

được, bất lực rơi xuống, ngã dúi về đằng sau.

Phương Anh đã hy vọng cậu ta biết sợ hãi, biết hối hận để có lý do dù ít dù nhiều coi như nhìn về tương lai để nhận được một ít lòng thương và sự tha thứ. Nhưng những hy vọng của cô nhìn về Vũ Hồng Nam hoàn toàn dập tắt.

Thành tích học tập của Vũ Hồng Nam rất xuất sắc, về mảng lập trình đặc biệt là lập trình web hay an ninh mạng cậu ta cũng đều là dạng người có thiên phủ. Nhưng đôi chân không lành lặn của cậu ta cùng với dáng người mảnh khảnh nhỏ bé, nam sinh cấp ba lại cao chưa chạm 1m6 khiến Vũ Hồng Nam bị cười chê và bắt nạt. Bạo lực từ thể chất đến tinh

thần, từ ở trường lớp tới khi về nhà.

Ngay từ khi còn học cấp 1, Vũ Hồng Nam đã bị bắt nạt, trai có, gái có, người lớn có người nhỏ có, thứ làm bạn với cậu ta đặc biệt trong các tiết thể dục vận động chi có chiếc laptop này. Mỗi lần bị đánh Vũ Hồng Nam sẽ liều mạng ôm này nó vào trong lòng bảo vệ để bản thân chịu đòn, mỗi lần có ai muốn cướp nó cậu ta sẽ liều mạng đến mức máu chảy dầm

đĩa mà cướp lại. Thế giới của cậu ta không có bạn bè, không có tình yêu thương của ba mẹ.

Vũ Hồng Nam hận mẹ mình. Cậu ta luôn nghĩ cái chân không lành lặn của mình là lỗi tại mẹ, và rằng bố cậu ta luôn nghiêm khắc với bản thân mình là vì mẹ. Vì mẹ đã theo người khác năm cậu ta chỉ mới 3 tuổi, bỏ lại cậu, bỏ lại gia đình nhỏ, bỏ lại tất cả để di theo tình nhân. Mà tình nhân của bà lại là phụ nữ, một cô ả mà Vũ Hồng Nam ghét cay ghét đắng chi hận không thể chém cô ta thành trăm ngàn mảnh.