Vì một chân bị dị tật cộng với cú ngã vừa rồi nên Vũ Hồng Nam không thể chạy quá nhanh được, tinh thần hoảng loạn khiến đoạn đường chạy trốn cũng loạn cả lên, ngõ ngách hẻm đường nào nhỏ xíu cũng lách vào không chịu dừng lại.
Phương Anh thể lực bị bào mòn, tốc độ chạy so với chính bản thân chỉ bằng một nửa, Vũ Hồng Nam thật sự rất quá lì lợm, cô cũng mệt bở hơi tai. Mắt nhìn thấy Vũ Hồng Nam ở rất gần nhưng nhất quyết không chịu dừng lại, Phương Anh cũng không có sức để hộ "Đứng lại đó." Hay mấy câu tương tự như thế nữa.
Phương Anh thở dốc, bước chân bắt đầu díu vào nhau, sức cùng lực kiệt, trời lại bắt đầu đổ mưa, lại là mưa rất to, một cơn mưa được báo trước bằng những tiếng sấm và chớp, "Ào" một cái mưa trắng xóa cả bầu trời. Trong ngõ vắng chẳng ai ra khỏi nhà lúc trời mưa càng không có ai qua lại. Cuộc truy đuổi hết con ngõ này lại tới một con hẻm khác rồi lại tới một con hẻm rồi một con ngõ khác. Phương Anh kiên trì xem Vũ Hồng Nam có thể chạy được tới đâu, nhưng quả thật hắn lì lợm hơn cô nghĩ.
Phương Anh bị nước mưa làm cay mắt, cũng không muốn tiếp tục cuộc hành trình mèo đuổi chuột này nữa, áo và giày của cô ướt sũng, thêm phần nặng nề khó chịu. Sờ một vòng quanh người mới nhớ ra chiếc điện thoại cùi bắp của mình đã bị Đỗ Đình Quang lấy mất, cô bặm môi một cái, vén sợi tóc mái ướt dính lên lông mi, dứt khoát tháo chiếc đồng hồ
trên tay xuống, một nềm dứt khoát ném trúng vào chân phải của Vũ Hồng Nam, hắn ta bị vướng mà ngã xuống lăn trên mặt đất.
Khoảng cách thật sự gần, nếu ném không trúng nữa cô sẽ lại nhặt lên ném tiếp mà thôi.
Vũ Hồng Nam cũng đã quá mệt rồi, ngã sõng soài trên mặt đất mãi mới ngồi được dậy, lê lết người được hai nhịp lại lắc đầu ngao ngắn gục xuống, nằm thẳng cẳng xuống đất, để mặc những cơn mưa xối xả rơi vào mặt. Vì sao ư? Vì hắn ta đã chạy vào ngõ cụt, phía sau là bức tường cao hơn hai mét, Vũ Hồng Nam hoàn toàn không thể bỏ trốn khi trước mặt là một Phương Anh đang củi người chống tay vào hai đầu gối thở dốc. Cô đưa mu bàn tay quẹt một đường qua môi, nở nụ cười kì quái nhìn về phía Vũ Hồng Nam. Đó không hẳn là nụ cười của kẻ chiến thắng, mà là nụ cười tự hào và yên tâm khi sau bao nhiêu thời gian nỗ lực và cố gắng những giá trị mà cô vươn tới sắp đạt được kết quả.