Chương 69

Cô giống như được tăng sức mạnh, tinh thần thoải mái, sự tự tin quay trở lại, "Dạ!" một tiếng rõ to, bắt đầu dánh lái rẽ phải, đạp chân ga đuổi theo. Con đường cô dang di không hẳn là đường tắt nhưng nó vắng hơn con phố chính một chút, đạp ga một vèo đã nghe thấy tiếng xe phân khối lớn của Vũ Hồng Nam gần tới ngã tư, bất chấp vượt đèn đỏ, cô cũng đã đi tới ngã tư, đánh lái hai vòng xoay tròn trên ngã tư trước dòng người đang chờ đèn đỏ, hai vòng hoàn hảo chặn trước chiếc Ducati màu dỏ đang diễn cuồng phóng đi.

Hà Văn Tuân đã được Phương Anh nhắc nhở trước nhưng vẫn không chịu nổi vòng xoay chóng mặt này mà nôn nao, bánh xe ma sát trên mặt đường tạo thành những vệt đen lớn trên đường. Tiếng phanh của cả hai xe khiến tất cả mọi người đều chú ý, mọi hoạt động giao thông đều dừng lại, cảm xúc mỗi người mỗi khác nhưng họ đều nhìn chung thấy một chiếc xe ô tô màu đen Mercedes dang chặn trước một chiếc Ducati giữa ngã tư đường.

Vũ Hồng Nam hoảng hồn vội vàng phanh xe lại trước đầu xe của Phương Anh, nhưng vì quán tính mà người ngã văng lên mui xe ô tô, lại tiếp tục lăn một vòng trên đất, chật vật vài vòng mới có thể đứng dậy.

Chính Phương Anh cũng không ngờ mình có thể thành công với cú xoay xe hai vòng này, quay lại đập tay với Hà Văn Tuân, không chậm trễ nói lời chào tạm biệt với ông, rời khỏi xe chạy bộ đuổi theo Vũ Hồng Nam dang vật vã tháo mũ bảo hiểm mô tô cỡ lớn vướng víu khó thở, lau vệt mẫu trên trán, từng bước lê lết trên đường trốn thoát. Một tay hắn giữ lấy dùi chân trái tật nguyền kéo lê, tay kia vẫn không chịu buông balo cầm theo, cố gắng dùng chân phải tạo dà bỏ trốn.

Hà Văn Tuân cũng rất thoải mái, dập tay với Phương Anh xong hô hào cổ vũ cô đuổi theo được cậu thanh niên kia. Dù ông không biết mục dích chính xác của cô là gì nhưng giống như con gái mình Hà Nhất Phương, Hà Văn Tuân có một loại cảm giác tin tưởng đặc biệt với Phương Anh.

"Dạ cháu nhất định làm được." Phương Anh vừa đuổi theo vừa quay lại tự tin đáp lại lời động viên của Chủ tịch Hà Văn Tuân đang hạ cửa kính xe nói vọng ra. Ông nhìn bóng dáng nhanh nhẹn của Phương Anh, nở nụ cười tự hào sảng khoái rồi kéo cửa kính lên, gọi một cuộc diện thoại, vậy là đống rắc rối giữa ngã tư rất nhanh được giải quyết.

Phương Anh nhanh nhẹn băng qua ngã tư trước sự ngỡ ngàng của rất nhiều người xung quanh. Cuộc rượt đuổi chính thức bước sang một giai đoạn mới.