Hà Văn Tuân nhận ra Phương Anh là học trò của con gái mình, ông cũng có ấn tượng tốt về cô học trò cá tính này, nên ban đầu mặc kệ Phương Anh tự tung tự tác cũng muốn xem cô dang muốn làm gì. Ông có một niềm tin rằng Phương Anh không phải dứa trẻ xấu, ông cũng mong chờ xem cô dang làm gì và có thể làm gì. Cho đến lúc ông phát hiện Phương Anh đang đuổi theo người thanh niên mặc áo học sinh di xe Ducati Panigale V4 S màu đỏ phía trước. Nhưng vẻ tự tin ban đầu bỗng nhiên suy giảm, Hà Văn Tuân quyết định lên tiếng ủng hộ cô gái trẻ thú vị trước mặt này.
Cái ngày quái quỷ gì thể này không biết.
Phương Anh "A!" nhẹ một tiếng, cười ngượng ngùng "Con chào ông... Phương Anh chào Hà Văn Tuân cho phải phép. Cô cũng muốn giải thích vài diều nhưng rõ ràng chẳng có biết phải giải thích như thế nào, chỉ có thể giả bộ tập trung lái xe khi hai xe bắt đầu gần sát nhau hơn, Vũ Hồng Nam cũng đã bắt đầu di chuyển vào trong tung tâm thành phố.
Nhìn cách hắn ta di chuyển như lúc nào cũng có thể trực tông vào ai đó.
Vào trong trung tâm thành phố đường xá nhỏ hơn, Vũ Hồng Nam trực tiếp lao lên vỉa hè gây náo nạn cả con phố, bao nhiêu hàng quần, người ăn hai bên đường di tản tán loạn, Phương Anh duổi song song với Vũ Hồng Nam dang di bên lên trái, hắn ta cũng nhận ra chiếc xe này bám theo mình rất lâu rồi càng diễn cùng tăng ga bỏ trốn.
Phương Anh hạ cửa kính xuống hét lên trong cơn phẫn nộ, "Vũ Hồng Nam cậu bị diễn à?" Vũ Hồng Nam cứ thế vụt qua ngã tư đèn đỏ gây nhiễu loạn, một vài chiếc xe vì tránh né mà lao vào nhau, cảnh tượng hỗn loạn tắc nghẽn giao thông bắt đầu xuất hiện, tiếng cãi vã giữa các chủ xe ngày một nhiều và lớn dần. Phương Anh nhìn dèn đỏ và dòng người đông đúc. Hôm nay không phải cuối tuần, cũng đã qua ngày Trung Thu, nhưng phố xá lại tấp nập tắc hơn những ngày đó.
"Phương Anh rẽ phải di, chúng ta di đường khác. Có gì ta chịu trách nhiệm" Chủ tịch Hà Văn Tuân háo hức nhiệt tình còn giúp Phương Anh đi đường tắt, nếu theo dúng lộ trình có thể bắt kịp Vũ Hồng Nam ở ngã tư bên trên nữa. Vì có Hà Văn Tuân nên Phương Anh không thể nhờ Thành IT giúp đỡ lộ trình của Hồng Nam, chỉ có thể dựa vào bản thân mình và may mắn.
Nghe thấy mấy chữ "Ta chịu trách nhiệm, Phương Anh cũng không ngu ngốc gì hỏi lại, người lớn nói thế nào chính là thể đấy.