Để đuổi theo một chiếc xe phân khối lớn, sức người dương nhiên là không đủ nhưng Phương Anh cũng không thể khởi động được chiếc xe của Đỗ Đình Quang, lúc quan trọng thế này lại chết máy.
Hết cách, Phương Anh đề lại Đỗ Đình Quang cho chủ Thắng sắp tới xử lý, bắt đầu chạy theo hướng Vũ Hồng Nam vừa di chuyển. Mục đích của cô đương nhiên không phải dòi dùng chân dua với xe máy mà là tìm một chiếc xe nào đó để trưng dụng. Nhưng xung quanh khu vực này vắng vẻ, mãi đến lúc cô ra ngoài mặt đường chính mới thấy một chiếc ô tô vừa mới dỗ tạm ở đó. Vũ Hồng Nam cũng đi phóng tới vòng xuyến phía trước, vì là giờ cao điểm tắc đường nên hắn ta dù liều thế nào cũng khó mà lạng lãnh đánh võng phóng nhanh, nhất là khi không quen di loại xe này này nữa.
"Xin lỗi, tôi là .." Phương Anh thở dốc, cả đầu nhễ nhại mồ hôi cố gắng nói một câu liền mạch với người tài xế, hai tay hoodie bị cô xắn đến qua khuỷu tay vì quá nóng, ai không biết lại nghĩ với vẻ ngỗ nghịch này của cô là một tướng cướp.
Chờ tài xế hạ kính xuống, Phương Anh cũng nhận ra mình không mang theo thẻ ngành cũng không tiện lấy thân phận lúc này, dành dùng cách cũ mở cửa xe ra, giúp tài xế còn dang ngơ ngác chưa kịp phản ứng tháo dây an toàn, kéo anh ta ra ngoài, "Rất xin lỗi nhưng giờ tôi cần trưng dụng xe của anh. Mọi thiệt hại sẽ được tôi bù đắp tổn thất và giải thích sau."
Phương Anh vừa nói vừa nhanh nhẹn ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn khởi động xe, bỏ lại người đàn ông dang còn ú ở phía sau. Không phải anh ta không muốn nói, mà anh ta bị câm không thể nói chuyện nên ngoài sử dụng biểu cảm gương mặt và tay chân để cố gắng nói với Phương Anh vài điều quan trọng thì không thể làm gì khác. Nhưng có một điều rằng dù anh ta có cố gắng như thế nào đi chăng nữa Phương Anh chắc chắn không thể hiểu anh ta nói gì. Đôi khi sẽ có vài sự cố gắng không đúng người dúng thời điểm sẽ trở thành vô nghĩa.
Cũng khá lâu rồi Phương Anh không lái ô tô, vả lại mỗi xe sẽ lại có những đặc điểm riêng biệt nên lúc dầu để làm quen cô cũng hơi chật vật với nó, nhưng dần rồi cũng di vào quỹ đạo. Vừa tìm được xe thì may mắn cũng tới, Phương Anh xác định kịp thời hướng chạy về trung tâm thành phố của Vũ Hồng Nam, đến lượt cô đèn tín hiệu giao thông lại chuyển qua màu xanh, làn ô tô vắng vẻ có thể lách sang đẩy nhanh tốc độ, vả lại xe của cô đang di đúng là không tồi, rất nhanh theo đường cao tốc di về phía trung tâm thành phố H đã thấy bóng dáng của Vũ Hồng Nam. Cuộc rượt đuổi trên đường cao tốc chính thứ bắt đầu.