Chương 63

"Phương Anh!" Cùng với tiếng gọi Phương Anh của chị giáo Hà Nhất Phương là tiếng vυ"t lao đi của thanh gỗ từ phía dưới. Chưa tới một cái chớp mắt, thanh gỗ cư nhiên phi thẳng vào mặt tên đối diện, khiến hắn lập tức gục ngã bất tỉnh nhân sự.

Không chỉ Phương Anh mà tất cả mọi người đều im lặng nhìn theo hướng thanh gỗ và cách tên kia ngã xuống. Thật sự quá khủng bố rồi. Mọi từ ngữ cảm thần lúc này là quá dư thừa rồi. Không ngờ chị giáo Phương còn có mặt này nữa. Quá xuất sắc.

Phương Anh hết hồn hết vía vội vàng kéo thần hồn quay trở lại, các cơ khớp cứng ngắt bắt đầu theo sự chỉ huy của đại não nhanh chóng cuốn dây thừng cuốn vào người hẳn, một vòng rồi hai vòng, dây thừng cuốn nhanh rồi dần dần chậm lại, bỏng rát cả bàn tay nhưng lúc đó Phương Anh hầu như không còn cảm thấy đau nữa.

Phương Anh lợi dụng sức nặng của tên kia, bắt đầu biến hắn thành điểm tựa đề cho dây xuống dần. Cô đu dây đi xuống đầu máy, rồi bắt đầu thả dần dây xuống. Đào Nương Nương và Trương Minh Mẫn khóc lóc dần được đưa xuống, Hà Nhất Phương ở phía dưới đỡ lấy hai người. Mà đúng hơn trừ Minh Mẫn có phần sợ hãi quá dà, Đào Nương Nương hầu như không thể hiện cảm xúc gì mấy trừ ánh mắt từ đau thương chuyển sang căm phẫn. Cảm xúc đa dạng hơn một chút cũng phải là điều tệ.

Phương Anh vỗ nhẹ lên bả vai Đào Nương Nương, dùng ánh mắt thay lời động viên và lời hứa an ủi cô nàng. Đã đến lúc mọi chuyện nên được kết thúc rồi.

Trương Minh Mẫn vừa được cởi trói lập tức quay trở lại dáng vẻ ngày thường, cao cao tại thượng bắt đầu muốn ăn thua đủ với những người vừa mới bắt nạt cô ả.

Nhiệm vụ giải cứu coi như thành công, tiếp theo chính là truy bắt tội phạm. Phương Anh liếc lên tầng hai, căn phòng được coi là đầu não của bọn chúng bắt đầu vãn người, Đỗ Đình Quang vừa còn từ lan can nhìn xuống vội vàng chạy mất.

"Cô ơi chỗ này em giao cho cô nhé!" Tiếng còi hú của Cảnh sát đã tới gần, rất nhanh Cảnh sát sẽ tới. Phương Anh cũng rất tự tin Hà Nhất Phương có thể tự lo, phần lớn những tên côn đồ đều dã nằm trên sàn rêи ɾỉ đau đớn, số ít lo chạy theo Đỗ Đình Quang, chỉ còn vài tên coi như là tạm lành lặn nhưng sức chiến đấu hầu như là không còn, tư tưởng giã

dám chỉ muốn bỏ chạy.

Phương Anh leo lên được hai bước cầu thang muốn đuổi theo Đỗ Đình Quang lại bị chặn lại bởi sáu tên khác, cô nhanh nhẹn du sang phía bên kia cầu thang né được hai tên có gậy cho chúng tự dập vào người nhau rồi lại du lại vào trong đạp cho hai tên còn lại ngã nhào xuống đất. Hai cái cùi trỏ cũng là món quà mà cô giành cho hai tên đằng sau muốn đánh lén.