Chương 62

"Aaaaaaa, mẹ ơi cứu con" Trương Minh Mẫn gào hét thất thanh, tim muốn bay ra ngoài nhưng mãi chưa thấy mình chạm đất, hé mắt ra muốn xác nhận mình có phải đã chết rồi không lại thấy phía đầu dây bên kia Phương Anh đang phải trèo lên máy uốn thép giữ chặt sợi dây lại. Cũng ít ai nhìn thấy cô hai bước bật liền nhảy lên cái máy to khổng lồ cao gần ba mét túm lấy sợi dây mà đầu kia trọng lượng chắc chắn vượt quá Phương Anh.

Phương Anh túm chặt lấy lấy sợi dây, cuốn hai vòng vào cánh tay phải, phần dây thừa vẫn còn nhiều nhưng nếu để buông thả thì Nương Nương và Minh Mẫn chắc chắn sẽ rơi xuống bị thương. Muốn đưa họ xuống phải cần đủ thời gian và sức lực. Phương Anh ghì sức khiến hai cánh tay bắt đầu nổi lên những mạch máu, hai hàm rang cần chặt, các gân guốc ở cổ cũng bắt đầu theo nhau nổi lên vì quá sức, gương mặt dần đỏ bừng dấu hiệu vì quá tải nhưng với tình thế bây giờ nếu cô buông tay hai người họ sẽ rơi xuống mà tiếp tục cô cũng theo dà mà kéo về phía đó.

Tiếp tục là tiến thoái lưỡng nan.

Những lúc như thế này khó khăn lại có xu hướng chồng chất thêm khó khăn.

Tên béo vừa rồi cũng theo Phương Anh leo lên lắp máy, tay lúc này đã dõi sang con dao găm sờn cũ, bắt đầu tiến về phía cô da^ʍ chém loạn xạ. Phương Anh vừa phải giữ trọng tâm dồn sức lại phải né những dòn chém tới tấp cực kỳ chật vật. Đầu kia dây Trương Minh Mẫn tiếp tục gào hét.

"Mẹ kiếp, cô câm mồm vào di" Phương Anh bất chấp việc chị giáo Phương ở đây, thật sự không chịu nổi tiếng hét của Minh Mẫn bắt đầu nổi quạo. Việc mất tập trung làm cô suýt chút nữa ngã nhào xuống, chút nữa dã tan xương nát thịt một đám.

Phương Anh ghì người về phía sau, gần như cả người đổ về sau hết, lợi thể của cô chính là có thể dứng nghiêng ngả thế này nhờ sợi dây thừng bất đắc dĩ. Tên kia cũng mấy lần loạng choạng ngã vì nắp máy không bằng phẳng lại có hai bên dốc trơn trượt, sơ hở cũng có thể ngã.

Sau vài lần né tránh đến dã dời gân cốt, sắp tưởng tới lúc bản thân đạt đến cực hạn nhưng ý chí chưa bao giờ muốn buông bỏ. Phương Anh chính là một kiểu người cổ chấp như thế.

Động tác né trái né phải của cô bị hạn chế nên rất nhanh Phương Anh đã bị bắt bài, mắt thấy con dao cứ thế lao về phía mình vun vυ"t, cô chỉ có thể dùng một tay bắt lấy bàn tay dang cầm cán dao lao về phía mình kia. Điều đó cũng đồng nghĩa áp lực ở cánh tay còn lại là quá nhiều và Phương Anh không thể kéo dài đồng thời hai việc trong khoảng thời gian quá lâu nữa.