Nhà kho lại trở nên yên tĩnh, Quả Đông nhìn làn đường tối như mực và cánh cửa sắt thấp thoáng bên trong, lờ đi thứ cứ kiên trì bắt chuyện với mình, siết chặt con thỏ trong lòng, đi vào phòng canh cửa cạnh cánh cổng sắt nhỏ.
Đến mười một giờ rưỡi trưa, đúng giờ Quả Đông ra ngoài đi ăn.
Loài người không chịu ăn gì sẽ chết bất đắc kỳ tử. Quả Đông rất nghiêm túc tuân theo quy tắc, anh muốn làm người bình thường.
Khi anh quay trở lại, cánh cửa sắt lớn phía ngoài bị mở ra, có hai chiếc xe tải lớn đang đỗ trước cổng, một nhóm người mặc đồng phục màu xanh lam đậm đang chuyển đồ ra khỏi xe.
Xe rất lớn nhưng đồ lại rất nhỏ, chiếc hộp gỗ chỉ to bằng lòng bàn tay.
Những người đó cực kỳ căng thẳng, trên trán vài người đã túa mồ hôi lạnh khi mang chiếc hộp xuống. Ngay cả ông chủ của anh bị cô em vợ lừa mặt mày cũng đầy nghiêm túc.
Từ xa Quả Đông nhìn thấy bọn họ cầm chiếc hộp vào nhà kho dưới lòng đất, lúc này mới đi vào phòng canh cửa.
Sau đó đám người ấy chơi đùa bên dưới hồi lâu vẫn chưa đi ra, dường như đã xảy ra chuyện.
Mắt Quả Đông sắp díp lại ngáp một cái, đang suy nghĩ không biết lúc nào những người đó sẽ ra ngoài, khóe mắt anh thoáng thấy ông chủ ngoài cửa sổ vừa đi ra từ làn đường, vừa quan sát mình.
Cậu bước ra từ trong bóng tối, khuôn mặt lạnh lùng từ tối mù đến sáng rồi dần dần sáng ngời. Trên người cậu toát ra vẻ sắc bén vô hình, cộng thêm mái tóc đen dài tới lưng, kiếm dài giắt ở eo cùng đôi mắt khi nhìn người khiến người muốn né xa ngàn dặm. Cả người cậu như lưỡi kiếm lạnh lẽo tuốt khỏi vỏ, khí thế hung hãn làm người ta không thể làm ngơ.
Đi làm ngáp còn bị bắt tại trận, Quả Đông vội vàng ngồi thẳng người, mắt nhìn phía trước. Cậu là ông chủ tốt, hẳn sẽ không trừ lương của anh đâu.
Trần Nhiên nhướng mày.
"Trần Nhiên." Giọng nói quen thuộc từ đằng sau truyền tới.
Trần Nhiên không có kiên nhẫn để nghe, bước đi nhanh hơn.
Đám người kia không biết điều chút nào, trực tiếp đuổi theo ngăn Trần Nhiên lại: “Chúng ta nói chuyện đi."
"Nói chuyện gì?"
"Đồ chúng tôi đã đưa về, sự tình cậu cũng biết rồi. Nhất định phải giải quyết càng sớm càng tốt, tôi sẽ không lắm lời nữa." Người vừa mở miệng là người lớn tuổi nhất trong đám người, mặt chữ điền, mày lưỡi dao, không nộ tự uy.
Trần Nhiên không phản ứng, tầm nhìn nơi khóe mắt liếc về phía phòng canh cửa có người nào đó ngồi thẳng tắp. Quả Đông sắp không nhịn nổi nữa rồi, anh muốn ngáp.
"Tôi muốn nói chuyện về cậu." Giọng Mặt Chữ Điền thay đổi, hết sức nghiêm túc.
"Tôi ư? Tôi thì có chuyện gì chứ?"
"Chuyện tới nước này cậu còn muốn giả ngu đấy à?" Người bên cạnh đã thiếu kiên nhẫn.
Mặt Chữ Điền ngăn hắn lại, người đàn ông đó không phục Trần Nhiên, nhưng Mặt Chữ Điền nói thì hắn không thể không nghe. Hắn phẫn nộ trừng mắt nhìn Trần Nhiên, sau đó im miệng.
Mặt Chữ Điền hít một hơi thật sâu nhìn vào đôi mắt ác ý của Trần Nhiên: “Những người vào phó bản cùng cậu trước đây không một ai sống sót trở ra, tất cả đều đã chết ở trong đó. Tin đồn về chuyện này lan ra ngoài sôi sùng sục cả rồi, đến nỗi có người còn cho rằng cậu cố ý gϊếŧ bọn họ, cậu không nghĩ mình nên giải thích chút gì sao?"
Trần Nhiên cười khẩy: “Giải thích cái gì, bản thân không có bản lĩnh thì chết thôi, còn muốn trách người khác nữa à?"