Quả Đông nhìn tới chỗ kia, nhưng chỉ có mỗi âm thanh đó sau lại chẳng thấy động tĩnh gì nữa, như thể hết thảy chỉ là ảo giác.
Khi Quả Đông lại ngoảnh về, đứa trẻ đã mất tăm.
Quả Đông ôm con thỏ lén dịch tới cạnh Trần Nhiên, kề sát Trần Nhiên vì anh thấy hơi lạnh.
Khi nghe thấy tiếng ồn tỉnh lại, Quả Đông cứ tưởng trời đã sáng rồi, anh lơ mơ trở mình lại, lúc này mới mở mắt ra.
Anh mở mắt ra song chẳng trông thấy ánh nắng ban mai mình liệu trước, thế giới vẫn tối đen như vậy.
Quả Đông nghi hoặc, quay đầu nhìn Trần Nhiên, nhưng bên người đã trống trơn. Anh tỉnh táo lại trong nháy mắt, ông chủ khốn nạn dẫn cô em vợ bỏ trốn rồi à?
Quả Đông ngồi phắt dậy toan tìm điện thoại mở đèn, chỉ mới động nhẹ đã phát hiện tại vị trí cửa phòng có hai bóng đen, một đứng ngồi ngồi xổm, nào ngờ lại là Trần Nhiên và Lý Trác Phong.
Nghe thấy tiếng động, hai người ngoảnh lại.
Lý Trác Phong ra hiệu ý bảo Quả Đông giữ im lặng.
Gần như cùng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng rít thê lương.
Quả Đông vội vã ôm búp bê bước đến, quyết lách vào vị trí giữa hai người, bắt chước hai người vin khung cửa nhìn ra ngoài.
Bị đẩy ra, khóe miệng Lý Trác Phong co giật, không so đo với Quả Đông, tìm một vị trí mới tiếp tục nghe ngóng tình hình bên ngoài.
Tầm mắt Trần Nhiên dừng trên người Quả Đông, cậu phát hiện Quả Đông đích thực không sợ cậu, không sợ chút nào cả.
Ngoài cửa, chẳng thấy được ánh trăng dưới đêm đen.
Họ ở góc đối chéo với phòng của ba người đàn ông kia, cửa phòng mở hờ, từ trong phòng phát ra tiếng la hét thảm thiết không ngừng. Tiếng khóc lẫn vào trong tiếng kêu lộ rõ sợ hãi, hệt như, hệt như có thứ gì đó đang làm thương tổn bọn họ khiến họ kinh sợ đến cùng cực.
Ở góc nhìn của họ không thể nhìn thấy trong phòng đang xảy ra chuyện gì, nhưng tiếng hét phá toạc bóng đêm ấy làm người ta hoảng sợ mà nổi da gà, sống lưng buốt lạnh, quất thật mạnh vào linh hồn của mọi người.
Tiếng hét càng ngày càng thảm thương tuyệt vọng, Quả Đông phải dùng sức ghì chặt con thỏ trong lòng, nỗi tuyệt vọng này quá đỗi ngọt ngào, nó không chờ nổi muốn ngẩng đầu lên.
Cánh cửa phòng đang mở hờ bỗng nhiên được mở toang, ngay sau đó là Cam Lâm mình đầy máu tươi lao ra như điên, hắn vừa chạy vừa kinh hãi quay đầu lại: “Quỷ, có quỷ! Quỷ đang gϊếŧ người!"
Gần như cùng lúc hắn lao ra khỏi cửa, tiếng hét thảm thiết ở trong phòng chợt dừng lại, thế giới yên tĩnh trở lại.
Khoảnh khắc yên tĩnh đó còn làm người ta hãi hùng hơn tiếng la hét kia nhiều, bởi vì ai cũng biết nó đại diện cho điều gì.
Cam Lâm đã điên mất rồi, hắn càng kêu gào lại càng sợ hãi, hắn như phát điên chạy tới phòng bên cạnh, điên cuồng gõ cửa: “Mở cửa đi mà, cứu, cứu tôi với..."
Hắn vừa khóc vừa cầu cứu người trong phòng mở cửa nhưng cánh cửa phòng trước mặt vẫn đóng chặt.
Nghĩ cũng biết, ở tình huống thế này làm sao có thể mở cửa cho được?
Cam Lâm cũng biết chứ: “Xin các người, van các người đấy."
Hắn cầu xin, nhưng cửa phòng đóng chặt như thế.
Giọng của hắn từ sợ hãi, cầu xin dần chuyển thành ác ý, thù hận: “Mấy người đang gϊếŧ người đấy, tôi nói cho mấy người biết, nếu tôi chết, tôi sẽ không bao giờ buông tha mấy người..."