Chương 15

Chị Nam đẩy tay Đồ Đan: “Sống sót đi rồi nói."

Không được hùa theo, sắc mặt Đồ Đan bỗng chốc trầm xuống: “Trên người Tô Phong nồng nặc mùi rượu và thuốc lá, rõ ràng đang bán thân còn gì, không biết đã ngủ với bao nhiêu tên đàn ông rồi."

Từ nhỏ cô ta đã biết rằng phụ nữ sẽ bị người ta xem thường, vậy nên để thoát khỏi cái chốn nhỏ bé ấy của họ, cô ta đã nhịn ăn chịu khổ, phải nỗ lực rất nhiều.

Cô ta vốn tưởng vào đại học thì sẽ hết cực, nhưng không ngờ rằng bạn học cùng phòng lại không một ai quan tâm tới chuyện này, còn cho rằng cô ta quá nóng vội. Họ còn chẳng có liêm sỉ suốt ngày ở trong ký túc xá thảo luận chuyện yêu đương con trai...

Vừa nghĩ đến những thứ này, Đồ Đan lại chán ghét thêm, cô ta gai mắt nhất loại phụ nữ khoe khoang lẳиɠ ɭơ thế này.

"Tôi chỉ nghĩ đấy không phải việc của tôi." Chị Nam đáp.

Tô Phong không thèm hạ giọng của mình, gần như toàn bộ người ở trong sân đều nghe thấy lời cô nói.

Trong phòng, Trần Nhiên thờ ơ, Lý Trác Phong cũng không quan tâm.

Nghi kị cũng được, kéo bè kết phái cũng được, tẩy chay cũng được, mỗi khi bắt đầu phó bản mới bao giờ cũng hỗn loạn, song chỉ có sống sót mới là thực, mọi thứ khác đều vô nghĩa.

Mọi người đều kinh hồn bạt vía, tuy vẫn còn sợ hãi trước khung cảnh xa lạ này, nhưng lại không ngăn nổi mệt nhọc, thoắt cái trong sân đã an tĩnh.

Sau khi đèn tắt Quả Đông mới nhớ tới chuyện hợp đồng, anh nhìn sang Trần Nhiên.

Mái tóc dài như mực của Trần Nhiên xõa dưới thân, trán cũng lòa xòa vài sợi, khiến khuôn mặt góc cạnh ưa nhìn của cậu dịu đi rất nhiều, không còn vẻ lạnh lùng sắc bén thường ngày.

Hình như Trần Nhiên ngủ mất tiêu rồi.

Chờ tới mai anh thức dậy, chuyện đầu tiên anh sẽ làm là bảo Trần Nhiên ký hợp đồng.

Nghĩ đến căn nhà búp bê của mình, Quả Đông thoải mái trở mình, say giấc.

Có lẽ do nhiệt độ trên núi xuống thấp, Quả Đông bị cái lạnh đánh thức trong đêm, giữa lúc đang mơ mơ màng màng đưa tay lần mò chăn, đột nhiên tay anh chạm đến một bàn chân trên đệm.

Bàn chân chỉ to bằng lòng bàn tay anh, bàn chân lạnh ngắt của một đứa trẻ ba bốn tuổi, trên đó còn có chất lỏng sền sệt...

Quả Đông vẫn còn ngái ngủ quay lại nhìn, sau lưng anh, giữa Trần Nhiên và anh, có một đứa trẻ đang nằm cạnh họ.

Đầu của nó dường như bị thứ gì đó đập vỡ, hai phần ba là phần thịt bấy dính vào nhau, sọ trán thiếu một mảng, qua lỗ thủng có thể trực tiếp nhìn thấy sau cái đầu đã trống rỗng, vỡ tan tành.

Nhận ra tầm mắt của Quả Đông, con mắt còn lại của nó đảo từ từ trong bóng đêm, đối mặt với Quả Đông, sau đó im ắng hé miệng.

Khóe miệng nứt đến hai má, lỗ thủng ấy bị gió lùa ngày càng nhiều.

Quả Đông chớp mắt mấy cái, anh lần mò trong chăn bông tìm được mảnh sọ rơi ra: “răng rắc" một tiếng đắp lại giúp nó, để gió lọt vào thì không hay đâu.

Gia linh ngẩn người, hơi đờ ra.

Không đợi nó kịp phản ứng, trong bóng đêm truyền tới tiếng thét thất thanh.

Thanh âm đến từ rừng cây xa thôn, khoảng cách hai bên quá xa, khi truyền tới đằng này đã nhỏ đến mức khó mà nghe được. Nếu không phải Quả Đông còn đang tỉnh thì đời nào để ý tới nó, Trần Nhiên và Lý Trác Phong hẳn cũng chẳng nghe thấy gì.