Chương 9

Trưởng công chúa hành động rất nhanh. Chẳng bao lâu, cả phủ Đông Diên liền thay da đổi thịt, rực rỡ hẳn lên mà bệnh tình của Vân Quận Đình cũng dần thuyên giảm.

Tây Lương chỉ có một hoàng hậu và trưởng công chúa là người con duy nhất của bà. Hiện tại, Tây Khang Đế vẫn chưa lập thái tử, mà mấy vị hoàng tử khác cũng chỉ là những kẻ vô dụng, chẳng đủ tư cách tranh quyền. Tây Khang Đế vốn cho rằng trưởng công chúa là nữ nhi, dù có tham chính cũng chẳng thể làm nên sóng gió nhưng ông đã sai lầm rồi.

Vân Quận Đình biết rất rõ, Chu Vị Hi không chỉ muốn trở thành hoàng thái nữ, bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn mà tham vọng của nàng chính là cả thiên hạ này.

Tính cả Tây Lương, hiện tại thiên hạ chia thành bốn nước: Đông Duyên, Nam Sở, Tây Lương và Bắc Tần.

Đông Duyên tuy nhỏ bé nhưng triều đình lại mục nát, quan lại tham ô. Nam Sở giàu có, dân cư đông đúc nhưng quân đội lại không giỏi chiến đấu. Tây Lương nhờ có địa thế ngăn cách mà giữ vững được phòng tuyến nhưng một khi bị công phá thì khó lòng chống đỡ. Còn Bắc Tần, tựa lưng vào đại mạc, hai mặt thọ địch, luôn trong tình thế nguy nan.

Bốn nước tranh đấu suốt trăm năm, bao kẻ mơ tưởng đến việc thống nhất thiên hạ, lại có bấy nhiêu người âm thầm bày mưu tính kế.

Vân Quận Đình khẽ thở dài, cười thầm chính mình nghĩ quá xa xôi. Hiện tại ngay cả bản thân hắn còn khó bảo toàn, há có thể mơ tưởng đến chuyện thống nhất thiên hạ.

Giữa tầng tầng sương mù, giọng nói trầm thấp của người xưa dường như vang vọng trong tâm trí hắn. Đó là lời Đông Nguyên Đế từng căn dặn khi hắn còn nhỏ:

"Đình Nhi, trời sắp giao sứ mệnh cho người nào thì sẽ để hắn chịu nỗi khổ về tâm chí, mệt nhọc về gân cốt, đói khát về thể xác."

Vân Quận Đình bất giác lẩm nhẩm lại những lời ấy, rồi chợt bật cười tự giễu. Giờ đây, ngay cả bản thân còn khó giữ nào dám mơ đến trọng trách lớn lao.

Hắn vừa nhấc chân bước đi, bỗng dưng khựng lại. Trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc vì sao phụ hoàng dốc lòng dạy dỗ hắn nhưng lại không hề quan tâm đến đại ca Vân Thượng Tăng?

Dực vương có lẽ nào từ đầu đến cuối, phụ hoàng muốn hắn trở thành người phò tá cho Vân Thượng Tăng sao?

Nhưng vì sao phụ hoàng lại không có sự kiên nhẫn như thế với Vân Thượng Tăng?

Trong ký ức của hắn, Đông Khánh Đế đối với Vân Thượng Tăng lúc thì mắng mỏ, lúc lại nghiêm khắc trách phạt, ép một người vốn có tài trí bình thường trở thành bộ dạng ngày hôm nay.

Còn hắn thì sao? Chưa từng được học qua thuật trị quốc của Đông Khánh Đế, cũng không được chỉ dạy về mưu lược đế vương, chỉ có một thân đầy sách thánh hiền, toàn những đạo lý cao siêu nhưng chẳng có chỗ dùng.

"Trời sắp giao sứ mệnh cho người nào thì sẽ để hắn chịu nỗi khổ về tâm chí, mệt nhọc về gân cốt, đói khát về thể xác ."

Vân Quận Đình không dám nghĩ tiếp nữa. Hắn cầm theo ngân lượng cùng lệnh bài mà Bùi Thận tặng hôm trước, rời khỏi phủ Đông Diên.

Ngọc Kinh phồn hoa với những tòa lầu cao san sát mà nổi bật nhất phải kể đến Cẩn Ngọc Trà Lâu.

Nơi này do Tiêu công tử – một nhân vật nổi danh trên giang hồ sáng lập, có mặt ở khắp bốn nước và có quan hệ mật thiết với triều đình. Nhưng ít ai biết rằng, Cẩn Ngọc Trà Lâu không chỉ đơn thuần là quán trà mà còn là một trung tâm giao dịch ngầm, nơi diễn ra những thương vụ đen tối đến rợn người.

Nếu hắn nhớ không lầm, lệnh bài mà Bùi Thận giao cho hắn chính là lệnh bài giao dịch của Cẩn Ngọc Trà Lâu.

Bao năm qua ở Tây Lương, hắn luôn hành sự thận trọng không có cơ hội để xây dựng thế lực riêng. Một mình hắn không thể dễ dàng thao túng lòng dân, nếu làm không khéo, e rằng còn rước họa vào thân. Vì vậy, tốt nhất vẫn nên dựa vào Cẩn Ngọc Trà Lâu để giao dịch.

Hắn dựa vào lệnh bài, thuận lợi gặp được chưởng quầy của Cẩn Ngọc Trà Lâu nhưng lại hay tin Bùi Thận đã rời đi. Trong lòng nhất thời trống trải, có chút mất mát.

Vân Quận Đình vừa định mở lời thì một gã sai vặt ghé sát tai chưởng quầy nói gì đó.