Chương 8

Vân Quận Đình che miệng ho khan vài tiếng, sau đó chậm rãi cất giọng:

“ Thế tử Kính Quốc Công Trần Thanh Tùng, từ thuở thiếu niên đã nổi danh trong giới văn nhân, danh tiếng lẫy lừng nơi các văn lâu. Nếu có thể lay động lòng dân, Tây Khang Đế ắt sẽ bất đắc dĩ mà giữ lại mạng cho hắn nhưng đồng thời cũng không tránh khỏi sinh lòng kiêng kị.

Trần Thanh Tùng trước hết là bề tôi sau mới là con. Nếu công chúa có thể thuyết phục hắn tự tay đâm chết Kính Quốc Công, danh tiếng trong giới văn nhân của hắn ắt sẽ tan thành mây khói. Như vậy, khúc mắc trong lòng Tây Khang Đế cũng theo đó mà hóa giải. Đến lúc đó, người có thể nhân cơ hội cầu xin Hoàng thượng khoan dung cho toàn bộ Trần gia, xem như để thánh ân rạng rỡ khắp nơi. Trần Thanh Trạc không cần đứng ra nhưng vẫn có thể giữ được tính mạng. Công chúa thấy thế nào?”

“Rất tốt.”

Trưởng công chúa tuy không bộc lộ sự vui mừng nhưng ánh mắt lại thoáng động dung. Nàng trầm ngâm giây lát, rồi chậm rãi nói:

“Nhưng nếu Trần Thanh Tùng không chịu thì sao? Hắn là kẻ sĩ, trọng cốt cách và khí tiết, liệu có dễ dàng chấp nhận?”

Ánh mắt Vân Quận Đình dần trở nên ảm đạm, tay áo trong vô thức bị siết chặt đến nhăn nhúm.

“Công chúa chẳng lẽ đã quên? Trần Thanh Tùng là người mềm lòng nhất, cũng là người nặng tình nghĩa nhất.”

Đây có lẽ là cách duy nhất để cứu hắn.

Một giọt nước khi xưa cũng có thể trở thành đại ân. Giờ đây, có lẽ lần này chính là cơ hội để hoàn trả tất cả.

Hắn thoáng liếc nhìn trưởng công chúa. Trong mắt nàng, chỉ có Trần Thanh Trạc không chút bận tâm đến ai khác. Có lẽ nàng cũng chẳng hiểu được tâm tư của Trần Thanh Tùng.

Vân Quận Đình âm thầm thở dài. Sống trên đời này, đã bước vào ván cờ thì không ai có thể ung dung tự tại, cũng chẳng ai có thể chỉ lo cho riêng mình. Điều mà bọn họ mong muốn, chẳng qua cũng chỉ là có thể tồn tại một cách yên ổn.

Trưởng công chúa trầm ngâm một lát, rồi nói:

“Sau khi về cung, ta sẽ sai người mang tiền tài tới cho ngươi. Ta không thể thường xuyên rời cung, việc khuấy động lòng dân, khiến họ đứng về phía Trần Thanh Tùng, đành phải giao cho ngươi lo liệu.”

“Công chúa, ta vẫn còn một điều chưa rõ.”

Ngoài cửa sổ, gió thu bất chợt nổi lên, quất vào cánh cửa gỗ phát ra những tiếng vang trầm đυ.c.

“Người đã coi trọng Trần Thanh Trạc đến vậy cớ sao vẫn muốn hủy diệt Trần gia? Nếu ta bất lực, chẳng lẽ người cũng sẽ mặc kệ hắn tự sinh tự diệt sao?”

“Dĩ nhiên là không!”

Nghe vậy, trưởng công chúa lập tức đập mạnh tay xuống bàn tròn, trừng mắt nhìn hắn, tức giận đến mức khó thở.

“Đến lúc đó, ta sẽ xin phụ hoàng giữ hắn lại, sẽ làm cho hắn...”

“Làm gì? Làm trai lơ sao?”

Vân Quận Đình ngắt lời, khóe môi khẽ nhếch lên vẻ giễu cợt.

“Công chúa đã từng hỏi qua ý nguyện của hắn chưa?”

Gió thu lùa qua cánh cửa sổ khẽ mở, mang theo hơi lạnh thấu xương khiến người ta không khỏi rùng mình.

Vân Quận Đình khom người ho mạnh mấy tiếng, vịn lấy mép bàn mới có thể miễn cưỡng đứng vững.

“Công chúa, ta chẳng qua chỉ là một kẻ bệnh tật sống lay lắt giữa trời đông giá rét. Người và ta quen biết đã nhiều năm, người đối với ta cũng xem như có chút chiếu cố. Hôm nay, ta chỉ muốn nói với người một câu.”

Trưởng công chúa đang định bước đi thì khựng lại. Nàng trầm giọng hỏi:

“Ngươi muốn nói gì?”

Vân Quận Đình khẽ cười, ánh mắt sâu xa:

“Công chúa từ nhỏ đã được cung phụng trong nhung lụa, sống trong cảnh giàu sang, chưa từng nếm trải khó khăn của vạn dân. Nhưng thế gian này, chỉ có chân tình là thứ đáng quý nhất. Công chúa, xin đừng phụ lòng họ.”

Trưởng công chúa không ngờ hắn lại nói ra những lời này. Trong lòng nàng khẽ rung động nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ cao quý lạnh lùng của bậc đế vương.

“Bổn cung sẽ đối xử tốt với bọn họ.”

"Còn ngươi, bổn cung sẽ không để ngươi chết ở Tây Lương."

Vân Quận Đình ho khan không ngừng, Hàn Thời vội vã lao vào đỡ lấy hắn:

"Vương gia."

"Không sao."

Vân Quận Đình đứng thẳng người, khẽ vuốt lại vạt áo, che giấu đi sự mệt mỏi.

Mấy ngày trước, trưởng công chúa đã tìm hắn bàn bạc về kế sách lật đổ Trần gia. Trần Thanh Liên xưa nay luôn ra tay tàn nhẫn mà với thân thể yếu ớt này, hắn không thể nào chịu nổi những trận giày vò. Vì để bảo toàn tính mạng, hắn buộc phải liên thủ với trưởng công chúa cùng thế tử Định Biên Hầu.

Kính Quốc Công tâm địa khó lường nhưng đáng tiếc cho Trần Thanh Tùng và Trần Thanh Trạc, hai người bọn họ… Chỉ e chẳng thể tránh khỏi cơn sóng dữ này.