Tối hôm đó, một trận mưa lớn đổ xuống.
Vân Quận Đình ngồi trong phòng, ho sặc sụa. Hàn Thời vội khoác thêm áo choàng cho hắn, nhẹ nhàng vỗ lưng trong lòng ngập tràn lo lắng.
Căn phòng đơn sơ, không hề thấy bóng dáng của những món đồ vàng ngọc xa hoa. Cuối thu, khí trời lạnh lẽo bên trong phòng lại rét buốt chẳng khác nào một hầm băng.
“Ta không sao… Khụ khụ khụ.”
Hàn Thời định tiến lên nhưng lại bị hắn đẩy ra. Hắn cố lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời rực đỏ như máu. Đột nhiên, hắn bật cười trầm thấp, tiếng cười mang theo chút điên cuồng:
“Phủ Quốc Công có thể nhuốm máu nhưng đừng để máu đó chảy tới chỗ chúng ta.”
“Vương gia!” Hàn Thời vội vàng bước tới khuyên can: “Vương gia cẩn trọng lời nói!”
Vân Quận Đình chợt bừng tỉnh, toàn thân túa mồ hôi lạnh. Đúng vậy, Trần Thanh Liên dù có khinh nhục hắn thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không thể để lộ sơ hở để người khác nắm thóp. Hơn nữa, Trần Thanh Tùng và Trần Thanh Trạc đều là người tốt, lẽ nào số phận họ lại phải gánh chịu kết cục bi thảm như vậy?
Hắn nhìn về phía cửa sổ, chợt đứng dậy trở lại trên sập rồi kéo chăn mỏng che lấy thân mình. Đông Diên phủ đầy rẫy tai mắt, hắn không thể để lộ chút sơ hở nào.
“ Hàn Thời! Ta muốn nghỉ ngơi. Ngày mai, trưởng công chúa chắc chắn sẽ tới tìm ta.”
Hàn Thời không hiểu vì sao Vân Quận Đình lại chắc chắn như vậy nhưng vẫn lặng lẽ hầu hạ hắn đi vào giấc ngủ. Quả thực, hôm nay hắn cũng cần được nghỉ ngơi.
Trước khi rời đi, Hàn Thời dừng lại trước cửa, ngoảnh đầu nhìn vào trong phòng. Người trên giường, gầy yếu mong manh không biết là vì lạnh hay vì sợ hãi mà cuộn tròn dưới lớp chăn mỏng, cơ thể khẽ run rẩy.
Hàn Thời chần chừ một lát, rồi quay trở lại nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho hắn trước khi lặng lẽ rời đi.
Sáng sớm hôm sau, một gã sai vặt từ Đông Diên phủ đến thông báo rằng trưởng công chúa thực sự đã tới.
“Chỗ này của ngươi cũng quá mức sơ sài.” Trưởng công chúa vừa bước vào đã không khỏi cau mày chê bai, sau đó nghiêm mặt nói: “Ngày mai, ta sẽ sai người mang tới cho ngươi ít đồ mới, thêm cả chút tiền bạc và vài vật dụng trang trí.”
Vân Quận Đình khẽ cười khổ nhưng khi ngẩng đầu lên nụ cười ấy đã nhanh chóng bị giấu đi. Hắn cung kính đáp: “Vậy trước hết, thần xin cảm tạ trưởng công chúa.”
“Ta không cần ngươi khách sáo nhiều lời. Ngươi cũng biết ta tới đây là vì chuyện gì.” Trưởng công chúa đặt bàn tay trắng muốt lên thành ghế, động tác ung dung mà quý phái. Khi nàng ngồi xuống, từng món trang sức trên người khẽ chạm vào nhau phát ra những âm thanh trong trẻo, toát lên vẻ cao quý đường hoàng.
Vân Quận Đình ngồi xuống bên cạnh, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoay chiếc ly, rồi rót một chén trà nhỏ đẩy về phía nàng, cung kính nói: “Nơi này không có trà ngon để tiếp đãi trưởng công chúa, mong người thứ lỗi.”
“Không sao.” Trưởng Công Chúa đáp gọn.
Cả hai rơi vào im lặng hồi lâu, trưởng công chúa dần dần sa sầm nét mặt rồi trầm giọng phân phó: “Các ngươi lui ra trước đi.”
Vân Quận Đình cũng ra hiệu cho Hàn Thời rời đi. Khi Hàn Thời bước ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.
Bên trong phòng, ánh mắt trưởng công chúa trở nên sắc lạnh. Khí thế của một người đã đứng ở vị trí cao quá lâu bỗng chốc bủa vây, khiến người đối diện không khỏi cảm thấy bị dồn ép.
“Vân Quận Đình, đừng vòng vo với ta nữa.”
Vân Quận Đình không hề tỏ ra hoảng hốt, vẫn giữ nguyên dáng vẻ cung kính như cũ. Giọng nói của hắn phảng phất vẻ lạnh nhạt:
“Lúc trước, người muốn liên thủ với ta để lật đổ phủ quốc công phủ là công chúa. Bây giờ, người sốt ruột muốn cứu người trong phủ cũng là công chúa, điều này khiến ta thật khó xử.”
“Ngươi muốn gì?” Nàng trầm giọng hỏi.
Dĩ nhiên, nàng hiểu rõ Vân Quận Đình không phải kẻ dễ dàng dao động bởi chút lợi ích nhỏ nhoi. Những lời hắn nói lần này cũng không nằm ngoài dự liệu của nàng.
Vân Quận Đình trầm ngâm một lúc, rồi chậm rãi lên tiếng:
“Trưởng công chúa từng có ân với ta. Lần này, coi như ta trả lại ân tình đó, cũng xem như trọn vẹn nhân duyên giữa công chúa và Trần thất công tử.”
Trần Thanh Trạc, hắn không giống với Trần Thanh Tùng. Hắn là con của một nữ tỳ hạ đẳng trong phủ quốc công, thân phận hèn mọn chỉ là thứ tử trong phủ. Từ nhỏ, hắn đã phải chịu đủ sự lạnh lùng và khó khăn mà tồn tại.
(Hạ đẳng: thấp kém.)
Cuối thu trời lạnh nhưng trong căn phòng chẳng khác nào hầm băng này, trên lưng trưởng công chúa lại dần dần rịn mồ hôi lạnh.
Hắn rốt cuộc đã biết chuyện nàng và Trần Thanh Trạc từ bao giờ?
Rõ ràng nàng đã che giấu rất kỹ. Ngay cả Tây Khang Đế cùng các hoàng đệ của nàng cũng chưa từng phát hiện ra.