Bên cạnh, vị tiểu hòa thượng bỗng cất lời, giọng nói trong trẻo như suối chảy êm tai dễ nghe:
“Bọn ta đã hành tẩu giang hồ nhiều ngày, danh tính vẫn chưa được biết đến e rằng đã khiến nhị vị quý nhân chê cười.”
Trưởng công chúa cũng không quá để tâm, chỉ chăm chú truy vấn:
“Không sao, tiểu sư phụ vậy rốt cuộc quẻ tượng của ta thế nào?”
Bên kia, hai người trò chuyện vui vẻ, trong khi bên này lại rơi vào tĩnh lặng.
Hồi lâu sau, vẫn là Bùi Thận lên tiếng trước:
“Quý nhân còn điều gì muốn hỏi không?”
Ánh mắt Vân Quận Đình lại lướt qua cằm và cổ của y, nhưng không vạch trần chỉ nhàn nhạt nói:
“Ngươi bảo ngươi biết tính toán vậy hãy giúp ta tính một quẻ đi.”
Một lát sau, dù Vân Quận Đình vẫn điềm tĩnh chờ đợi, trưởng công chúa bên cạnh lại bắt đầu sốt ruột:
“Tính xong chưa? Rốt cuộc kết quả thế nào?”
Bùi Thận khẽ cười, cẩn thận thu dọn đồng tiền và mai rùa trên bàn nhưng không hề ngẩng đầu nhìn bọn họ.
Vân Quận Đình khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng nói:
“Dù kết quả không như ý cũng không sao.”
Vị tiểu hòa thượng khẽ thở dài, chậm rãi đáp:
“Công tử đừng vội, cục diện này vẫn có thể phá giải.”
“Có cách nào không?” Trưởng công chúa sốt ruột truy hỏi.
Vân Quận Đình thoáng lộ vẻ bất đắc dĩ. Trưởng công chúa lớn hơn hắn vài tuổi, vậy mà mỗi lần gặp chuyện lại nóng nảy như vậy, chỉ lo trước mắt mà không nghĩ đến hậu họa sau này.
“Công tử chỉ cần tin tưởng những người bên cạnh mình. Đôi khi, sinh tử chỉ cách nhau một ý niệm.” Tiểu hòa thượng chậm rãi nói.
Bàn tay trắng nõn của hắn bị siết chặt đến mức trở nên nhợt nhạt, gân xanh hiện lên như những con rắn nhỏ đang uốn lượn trên cành cây.
Vân Quận Đình không khỏi nở một nụ cười khổ. Người hắn tin tưởng nhất là hoàng huynh còn có thể đưa hắn đến Tây Lương, thì bây giờ hắn còn có thể tin ai đây?
Ngước mắt lên lần nữa, ánh nhìn của hắn rơi vào đôi mắt sâu thẳm mà mê hoặc của Bùi Thận.
Bùi Thận tiến lên một bước đưa cho Vân Quận Đình một tấm lệnh bài tinh xảo, ghé sát tai hắn thấp giọng nói:
“Tiểu nhân có quen biết chưởng quầy của Cẩn Ngọc Trà Lâu, cũng sẽ tạm trú ở đó. Nếu có việc gì, công tử có thể dùng lệnh bài này tìm chưởng quầy hoặc là tìm ta.”
Như bị ma xui quỷ khiến Vân Quận Đình đưa tay nhận lấy. Mà vành tai hắn, không biết từ khi nào đã nhiễm một màu đỏ nhàn nhạt.
Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần, tà áo nhẹ quấn vào nhau trong bóng tối, ánh chiều tà dát lên bóng dáng của Bùi Thận một tầng sắc vàng rực rỡ.
Bùi Thận mỉm cười, chậm rãi nói:
“Tất nhiên nếu công tử muốn tìm Bùi mỗ uống rượu, Bùi mỗ cũng tùy thời phụng bồi.”
Vân Quận Đình siết chặt lệnh bài trong tay, nhất thời không biết phải nói gì. Chỉ là một lần gặp gỡ nhưng vì sao lại có cảm giác kỳ lạ đến vậy...?
Hắn cùng trưởng công chúa cáo từ. Khi đi được vài bước, bỗng nghe thấy giọng nói vang lên từ phía sau:
“Công tử có tin vào hai chữ duyên phận không?”
Vân Quận Đình dừng bước, quay đầu nhìn lại. Môi tái nhợt hơi mấp máy, trầm ngâm giây lát, cuối cùng vẫn thuận theo lòng mình mà đáp:
“Tất nhiên là không tin.”
Tiểu đạo sĩ lặng lẽ hướng hắn hành lễ, không nói thêm một lời chỉ lặng lẽ dõi theo bóng dáng hắn khuất xa.
Mấy ngày trôi qua, Vân Quận Đình vẫn đều đặn vào cung như thường lệ.
Tây Khang Đế vốn dĩ định để hắn cư trú tại Đông Diên phủ theo quy củ nhưng có lẽ vì không yên tâm nên thường lấy cớ cần thư đồng bên cạnh mà giữ hắn lại trong cung lâu hơn.
Hắn ra vào hoàng cung thường xuyên, dần dần cũng quen thuộc với những bức tường son nơi đây. Đến Văn Hoa Điện, như thường lệ khó tránh khỏi bị vài vị hoàng tử mỉa mai châm chọc. Nơi này không ai xem trọng hắn nhưng hắn đã sớm quen với điều đó nên chẳng buồn tranh cãi.
Nhưng hôm nay, mọi chuyện dường như khác đi.
Chu Chi Bình và Chu Chi Mặc không còn tìm hắn gây chuyện, chỉ buông lời khıêυ khí©h rồi nhanh chóng rời đi, không còn để tâm đến hắn nữa. Hắn đưa mắt nhìn khắp điện, chợt nhận ra mấy người của Kính Quốc Công phủ, bao gồm cả tiểu thế tử Định Biên Hầu gia, đều không có mặt.
Chu Chi Bình có nhà ngoại là Kính Quốc Công phủ. Nếu phủ này thực sự sụp đổ, e rằng Trần quý phi cũng khó mà giữ được vị trí trong hậu cung.
Ngoài cửa sổ, mây đen kéo đến, bầu trời âm u như sắp sụp xuống, bao trùm cả hoàng cung lộng lẫy trong một bóng tối nặng nề khiến người ta không khỏi cảm thấy ngột ngạt.
Vân Quận Đình lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, Ngọc Kinh trời sắp đổ mưa rồi.