Vân Quận Đình suýt nữa thất thần, may mà đúng lúc đó tiểu đạo sĩ bên cạnh nhẹ giọng giải thích:
“Sư huynh ta bị bệnh về mắt, không thể nhìn thấy ánh sáng quá mạnh.”
Vân Quận Đình khẽ cúi đầu trước đối phương, đôi mắt phượng hơi híp lại, ánh nắng không chiếu tới khiến con ngươi mang sắc nâu trầm, nhìn gần càng lộ vẻ thâm trầm, từng đường nét trên gương mặt như ẩn chứa ý vị sâu xa, thêm vài phần cuốn hút. Hắn nhẹ gật đầu xem như đáp tạ.
Bên kia, vị tiểu hòa thượng hướng về phía trưởng công chúa, chậm rãi nói:
“Cô nương, người xuất gia không nhận vật tục chỉ vì người hữu duyên mà gieo một quẻ.”
Trưởng công chúa hơi khựng lại, chậm rãi thu bạc về rồi nhẹ nhàng hỏi:
“Vậy, tiểu sư phụ như thế nào mới được xem là người hữu duyên?”
Tiểu hòa thượng mỉm cười, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên càng làm gương mặt thêm phần ôn nhu:
“Cô nương mang mệnh cách tôn quý nếu cô nương nguyện ý, bần tăng cũng có thể vì cô nương gieo một quẻ.”
Vân Quận Đình không còn để tâm đến động tĩnh bên kia nữa. Bên cạnh hắn đã có hai người, một là Hàn Thời một là Sơ Từ, cả hai đều võ nghệ cao cường, trung thành tận tâm, so với hắn còn hữu dụng hơn nhiều.
“Có cần ta tính giúp quý nhân một quẻ không?”
Một tiểu đạo sĩ ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế nhỏ, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua mấy đồng tiền, bộ dạng tuy không tính là xuất chúng, nhưng từng cử chỉ lại toát lên phong thái nhàn nhã, có nét phong lưu riêng biệt.
“Không cần.”
“Quý nhân không tin những thứ này sao?”
Vân Quận Đình có chút không quen với cách xưng hô này nhưng trên mặt vẫn không để lộ cảm xúc, chỉ bình thản hỏi:
“Ta cũng không phải quý nhân gì cả.”
“Oh!” Tiểu đạo sĩ nhướng mày, lật mấy đồng tiền trên bàn rồi cười nhạt:
“Bản lĩnh xem bói của tiểu nhân tuy không cao siêu nhưng cũng không đến mức tầm thường.”
Vân Quận Đình cụp mắt, không muốn tiếp tục để ý đến người này. Nhưng khi ánh mắt chạm đến vết bớt trên cổ y, lòng bỗng nhiên lạnh đi, hơi thở cũng ngưng trệ, trong mắt thoáng qua một tia kiêng kị.
“Tiểu đạo trưởng tên họ là gì?”
“Chỉ là một cái tên tiện mọn, sợ làm bẩn tai quý nhân.”
Tiểu đạo sĩ nghiêng đầu, cười khẽ dáng vẻ đầy tùy ý. Sau đó, y nhúng ngón tay vào chén nước rồi chậm rãi viết lên bàn:
“Tiểu nhân họ Bùi, tên chỉ có một chữ Thận là sư phụ đặt cho.”
Vân Quận Đình nhìn vệt nước nửa khô trên bàn, trong lòng dâng lên cảm giác quái lạ khó tả.
Bùi Thận.