Nàng khẽ dừng lại, trên khóe môi thấp thoáng một nụ cười nhưng trong đáy mắt lại chẳng hề có ý cười:
" Dực tiểu vương gia, chẳng hay ngài có gì muốn nói?"
Người bên cạnh nàng vẫn luôn cúi mắt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Nghe xong, hắn vẫn không ngẩng đầu nhìn nàng chỉ hờ hững đáp lại:
"Không phải lời đồn nào cũng là giả."
Nữ tử đặt chén trà xuống cuối cùng cũng nhìn thẳng vào hắn:
"Ngươi không muốn trò chuyện, bổn cung cũng không muốn phí lời. Chuyện chúng ta đã bàn bạc trước đó, ngươi suy nghĩ như thế nào?"
Hắn chậm rãi ngẩng lên. Làn môi nhợt nhạt, thân hình gầy yếu nhưng lại sở hữu ngũ quan tinh tế, đường nét nhu hòa, tựa như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng.
Lông mày khẽ nhíu, gương mặt ấy lại càng khiến người ta không khỏi mềm lòng.
"Ta chỉ là một kẻ sống tạm bợ, bữa đói bữa no, học thức nông cạn, thân thể yếu ớt, tuổi trẻ bồng bột. Trưởng công chúa, ngài vẫn nên tìm người khác thì hơn."
Nói xong, hắn khẽ nghiêng người, bàn tay đưa lên che ngực, ho nhẹ vài tiếng.
Trưởng công chúa hơi nhếch môi, giọng nói trở nên lạnh lùng:
"Bổn cung ghét nhất là những biến số. Nếu có thứ không thể dùng thì chỉ có một con đường duy nhất…"
Nàng nâng ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào hắn. Giữa đôi mắt phượng uy nghiêm ấy ánh lên tia lạnh lẽo, đôi môi tựa máu khẽ mở, chậm rãi thốt ra hai chữ:
"Tử lộ."
(Tử lộ: Con đường chết)
Căn phòng lặng ngắt như tờ.
Vân Quận Đình vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế, những ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng lướt trên thành chén trà sứ trắng, tựa như chẳng hề để tâm.
"Nếu điện hạ đã nói vậy thì Quận Đình cũng chỉ có thể chọn con đường chết mà thôi."
Trưởng công chúa khẽ nhắm mắt, kìm nén cơn giận đang bùng lên trong l*иg ngực. Nàng không muốn tranh luận với kẻ cứng đầu này, nhưng không ngờ hắn lại cười nhạt, tiếp lời:
"Điện hạ, đừng tức giận, kẻo lại tổn hại đến thân thể."
Hắn nói nhẹ bẫng nhưng từng chữ như chọc thẳng vào cơn giận của nàng.
Nàng nghiến răng, bộ diêu cài trên đầu khẽ rung lên theo từng động tác. Hiển nhiên là cơn tức đã dâng lên đến đỉnh điểm nhưng vì người trước mặt, nàng không thể phát tác.
Cẩn Ngọc Trà Lâu được xây dựng nối liền với hành lang nhìn xuống con phố phồn hoa bên dưới.
Không gian sáng sủa, rộng rãi, tiếng rao hàng từ tầng dưới vọng lên rộn ràng.
Vân Quận Đình thấy nàng tức giận bèn đứng dậy, chậm rãi đi đến bên lan can phóng tầm mắt xuống con phố nhộn nhịp bên dưới.