Tại thành Ngọc Kinh – Cẩn Ngọc Trà Lâu
Người ta thường nói: “Tìm hoa quế dưới trăng, tựa như quận đình ngắm triều dâng trên gối. Mà câu này, chính là để nói về Dực tiểu vương gia của Đông Diên.”
"Mẫu phi của hắn chính là Huệ Ý hoàng quý phi của Đông Diên, đồng thời cũng là trưởng công chúa của Bắc Tần. Năm mười mấy tuổi, bà gả vào Đông Diên, vừa nhập cung đã được Đông Khánh Đế sủng ái vô cùng, không bao lâu sau liền sinh hạ Dực tiểu vương gia."
Tại đại sảnh rộng lớn, một vị tiên sinh kể chuyện giàu kinh nghiệm ngồi ngay ngắn trên đài cao. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc trắng, rồi chậm rãi mở chiếc quạt giấy trong tay, từng câu từng chữ cất lên như vẽ nên một bức tranh sống động trước mắt mọi người.
"Nói ra cũng lạ vào đêm Dực tiểu vương gia chào đời, Đông Khánh Đế đã có một giấc mộng. Khi tỉnh dậy, ngài lập tức đề bút viết nên bài thơ này, rồi ban cho tiểu vương gia cái tên “Quận Đình”. Mẫu phi của hắn nhờ vậy mà được phong làm hoàng quý phi."
"Lúc ấy, Dực tiểu vương gia chẳng khác nào một viên ngọc thô chưa mài giũa, dưới sự dạy dỗ tận tâm của Đông Khánh Đế mà trưởng thành. Khi còn rất nhỏ, hắn đã phá lệ được phong làm Dực vương."
"Thế nhưng về sau, Đông Khánh Đế băng hà, thái tử lên ngôi trở thành Đông Nguyên Đế ngày nay. Tân hoàng vừa đăng cơ đã dựa theo di chiếu của tiên đế mà ép hoàng quý phi tuẫn táng. Đúng lúc đó, chiến tranh giữa Tây Lương và Đông Diên nổ ra, Đông Nguyên Đế liền hạ lệnh đưa Dực tiểu vương gia sang Tây Lương làm con tin."
"Hoàng quý phi từng được sủng ái bậc nhất sao Đông Khánh Đế có thể nỡ lòng để bà ấy tuẫn táng chứ? Việc này vẫn còn rất nhiều ẩn tình là một bí mật cung đình của hoàng thất Đông Diên…"
Trên lầu hai, bên trong gian phòng riêng.
Một nữ tử mặc cung trang màu trắng hồng thêu hình mẫu đơn, đầu cài bộ diêu bằng vàng, phong thái đoan trang mà quý phái. Khi nhìn kỹ dung mạo, nàng thực sự toát lên vẻ thanh tao quyền quý, gương mặt kiều diễm như hoa thược dược nở rộ.
Đặc biệt là đôi mắt kia, tuy mang theo vẻ dịu dàng của nữ tử, nhưng sâu trong ánh nhìn lại ánh lên vài phần sắc bén và kiên cường khiến người khác không dám khinh suất.
Nàng đã sống trong quyền thế nhiều năm, từng lời nói, từng cử chỉ đều toát lên sự đoan trang chuẩn mực. Lúc này, nàng nhấp nhẹ một ngụm trà chậm rãi đặt chén xuống rồi mới lên tiếng với người bên cạnh:
"Gọi là bí ẩn hoàng gia, chẳng qua chỉ là mấy lời đồn đại vô căn cứ mà thôi."