Trong giới kinh doanh, danh tiếng của Sở Lâm rất xấu, luôn là hình tượng ăn chơi trác táng, phá của.
Bây giờ tuổi còn trẻ, chọn kế thừa một công ty giải trí nho nhỏ như vậy trong nhà, rất khó để khiến người ta không nghĩ rằng phú nhị đại rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên tới chơi.
Đương nhiên, nhà họ Sở nhà lớn nghiệp lớn, phá hết cũng chẳng sao, chỉ bị mọi người chê cười mà thôi.
Nhưng đối với nghệ sĩ của Truyền thông Vũ Lâm mà nói, bọn họ rất lo lắng, trong giới này sợ nhất là người ngoài nghề chỉ đạo người trong nghề.
Hơn nữa Vân Thiên đang mạnh mẽ tiến vào giới giải trí, dùng số tiền lớn để cướp người, khoảng thời gian này Vũ Lâm đang biến động. Ngoài nghệ sĩ lớn lớn bé bé rời đi, đến Tạ Nguy Nhiên năm nay vừa mới hot cũng đi mất, người trong ngoài giới đều đoán rằng Vũ Lân sắp bị Sở thiếu gia chơi đến mức phá sản.
Tập đoàn Hoắc thị.
Hoắc Uyên Đình xử lý văn kiện, đang nghe tổng giám đốc của Vân Thiên “tranh công”: “Hoắc tiên sinh, mấy trụ cột của Vũ Lâm đều bị chúng ta cướp đi rồi, rất nhanh thôi Sở Lâm sẽ thành tướng không quân. Xây dựng một công ty từ con số không, đối với ngài thì đơn giản, nhưng với năng lực của Sở thiếu gia kia, chỉ e…”
“Được rồi.”
Hoắc Uyên Đình xem văn kiện xong rồi ký tên ở cuối, hắn đóng nắp bút máy, ngẩng đầu lên nói: “Những việc nhỏ đó không cần nói với tôi.”
“Tôi không quan tâm ông làm như thế nào, chỉ cần để Sở Lâm biết, cậu ta không phù hợp làm chuyện này là được. Nhanh chóng xử lý cho tốt, ra ngoài đi.”
Tổng giám đốc của Vân Thiên gật đầu nói: “Vâng, Hoắc tiên sinh.” Loại phú nhị đại vô dụng như Sở Lâm, đến tư cách làm đối thủ của Hoắc tiên sinh cũng không có.
Hoắc Uyên Đình chỉ hy vọng cốt truyện trở lại như cũ, nếu Sở Lâm không trắng tay, mấy đi sự tự tin, rơi xuống bùn đất, sao có thể hoàn toàn phụ thuộc vào hắn, trở thành chim hoàng yến trong l*иg được? Kéo cậu ra khỏi vũng bùn mới thể hiện được sự đáng quý.
Có lẽ có cách xử lý càng tốt hơn, khiến Sở Lâm yêu hắn, nhưng hắn không rảnh rỗi mà yêu đương va Sở Lâm, chuyện này chỉ tổ lãng phí thời gian.
Hy vọng chim hoàng yến nhỏ sẽ thích “quà mừng tốt nghiệp” mà hắn tặng, nhận thức rõ năng lực và vị trí của mình. Hoắc Uyên Đình cũng nên sớm giải quyết cốt truyện, hưởng thụ cuộc sống dưỡng lão.
…
“Tiểu Sở tổng, nói thật, ngài có lòng quản lý công ty này là tốt.”
Trong văn phòng tổng giám đốc, Uông Lợi thấm thía khuyên nhủ: “Nhưng ở nhà nhận hoa hồng, công ty thường xuyên tìm chút tài nguyên phù hợp cho ngài, ngài tuỳ tiện chơi ở trong giới, không phải nhẹ nhàng hơn sao?”
Mấy ngày nay Sở Lâm gặp khủng hoảng, khiến ông rụng không ít tóc. Vốn tưởng vận đen trong truyền thuyết của Tiểu Sở tổng không khoa trương như vậy, chỉ cần năng lực của bản thân không có vấn đề là được.
Nhưng không ngờ, câu nói “huyền không cứu phi, thạch không đổi mệnh” của giới trẻ là thật!
Tiểu Sở tổng trắng trẻo sạch sẽ, lịch sự văn nhã, lại là một người Châu Phi*, cho dù sinh ra đã ngậm thìa vàng, cũng không thay đổi được vận mệnh xui xẻo này.
*Ý là thụ đen như da người Châu Phi á:))
Tiểu Sở tổng vừa đến, Tạ Nguy Nhiên đã rời đi, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng cũng không đủ bù đắp thiệt hại của công ty. Mà khắp công ty cũng bị Vân Thiên đào thành cái sàng, Vân Thiên muốn chơi chết Vũ Lâm bằng cách cạnh tranh không lành mạnh.
Sở Lâm cũng đã quen, rất bình tĩnh nói: “Nhẹ nhàng thì sẽ bị nuông chiều thành vô dụng.”
Trong nguyên tác chính là như vậy, bản thân yên tâm được nâng niu ở trong giới, đến khi trong nhà phá sản, sẽ trở thành đồ vô dụng bị người ta nắm thóp.
Bây giờ cậu muốn thay đổi cốt truyện, vận mệnh sẽ không thương xót mà ban cho cậu một chút may mắn nào, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào thực lực, không thể có một chút sai lầm nào.
Cậu lật xem tài liệu kinh doanh của công ty, nói: “Không sao, hiện tại người muốn đi đều đã đi, nhân sự của Vũ Lâm cũng đã ổn định, bắt đầu bồi dưỡng người mới đi. Không phải năm đó các chú cũng bắt đầu từ con số không đó sao?”
Uông Lợi nghĩ ngợi một lát, đột nhiên hai mắt ông sáng rực, nói: “Tiểu Sở tổng, thật ra cậu xuất sắc như vậy, chi bằng trực tiếp debut, nói không chừng lập tức bạo hồng, cứu công ty khỏi tình cảnh nước sôi lửa bỏng.”
Nếu cậu giỏi thì cậu lên đi, câu na đó của Sở Lâm tuyệt đối có tư cách lên nhất! Tiểu Sở tổng rất phù hợp với giới giải trí.
Sở Lâm ngẩng đầu liếc mắt nhìn Uông Lợi một cái, đáp: “Không được.”
“Chim hoàng yến”, “dây tơ hồng” chính là những nhãn mác mà cốt truyện gắn cho câu, bây giờ hình như người ở bên cạnh cậu cũng dùng đủ loại nguyên nhân, cố gắng đẩy cậu vào con đường debut.
Nhưng cậu biết ca hát nhảy múa là vì cậu thích, chứ không phải vì làm hài lòng Hoắc Uyên Đình, giả thiết “biết nhảy múa, eo mềm mại, làʍ t̠ìиɦ rất sướиɠ” gì đó trong nguyên tác thật sự rất kinh tởm.
Uông Lợi chân thành nói: “Sở tổng, ngài không có một chút ý định nổi tiếng khắp giới giải trí nào sao?”
Sở Lâm nói: “Làm tổng tài không thơm hơn làm nghệ sĩ sao?”
Thơm, thật sự quá thơm. Uông Lợi thở dài, đây là niềm vui của kẻ có tiền, ông không cảm nhận được.
Sở Lâm đã xem xong tài liệu trước mặt, một show tuyển chọn tên là “Thập Thứ Phương” sắp bắt đầu, Sở Lâm là một trong những nhà đầu tư của Thập Thứ Phương, cũng chuẩn bị đưa năm thực tập sinh tham gia.
“Thập Thứ Phương” là hạng mục quan trọng năm nay của Vũ Lâm, trong thời điểm các show tuyển chọn đang hot như hiện nay, đây cũng là nguồn lợi nhuận quan trọng của Vũ Lâm.
Sở Lâm đóng tài liệu lại, đứng dậy nói: “Đi thôi, đi xem các bạn nhỏ thực tập sinh của chúng ta.”
Uông Lợi lập tức chửi “đệt” ở trong lòng, hiện tại Tiểu Sở tổng chính là người Châu Phi di động, hạng mục có lợi nhuận ổn định này cũng sẽ không thua lỗ đó chứ.
Uông Lợi đuổi kịp Sở Lâm, đi vào phòng luyện tập, bên trong đang tập dượt cho tiết mục đầu tiên, âm nhạc rất sôi động, mấy thực tập sinh cũng rất cố gắng.
Thấy Sở Lâm tới, bọn họ cũng không dừng màn biểu diễn lại, vì đang tập luyện cho tiết mục nên họ vẫn giữ vững trạng thái, duy trì sự hoàn thiện của màn trình diễn.
Mặc dù bị sếp nhìn khiến bọn họ hơi lo lắng, nhưng cũng khiến bọn họ phơi bày toàn bộ thực lực và trạng thái của mình.
Vocal chuẩn âm, nốt cao không vỡ; rapper có cảm giác nhịp điệu mạnh mẽ, rất có phong cách; từng động tác nhảy múa của dancer đều có lực và khí thế.