Sở Lâm cười nói: “Chú Uông, bây giờ chú muốn tôi nói với Hoắc Uyên Đình rằng: “Trời lạnh rồi, cho Hoắc thị phá sản thôi” cũng không thực tế lắm, đúng không?”
Uống Lợi: “Khụ khụ khụ!” Tiểu thiếu gia vẫn là tiểu thiếu gia mắc bệnh trung nhị.
Sở Lâm nói: “Yên tâm đi, rồng mạnh không áp được rắn địa phương, Sở thị cũng không phải là Sở thị của năm đó.”
Trong sách, nhà họ Hoắc có thể coi là quái vật khổng lồ với nhà họ Sở đang suy tàn, Hoắc Uyên Đình có thể tiện tay bao nuôi mười tám tiểu minh tinh như Sở Lâm. Nhưng hiện tại, nhà họ Sở chưa chắc đã không phải là đối thỉ của nhà họ Hoắc.
Cúp điện thoại, Sở Lâm cảm thấy tình hình của Vũ Lâm vẫn cần tìm hiểu sâu, hiểu rõ thực tế hơn, chỉ xem tài liệu trong văn phòng thôi là không được.
Cậu ngẩng đầu nhìn trợ lý đặc biệt Lãnh đang đi vào, hỏi: “Tra được ai tặng tấm bảng hôm qua chưa?”
Trợ lý đặc biệt Lãnh gật đầu, nói: “Tiểu Sở tổng xin lỗi, đối phương cố tình xử lý, chuyển giao nhiều lần nên không tra được nguồn gốc.”
Sở Lâm như đang nghĩ gì đó, cậu đã đoán được kẻ tình nghi, là Hoắc Uyên Đình hay Bùi Dịch? Mục đích này cũng đáng để tìm hiểu. Nhưng mặc kệ bọn họ làm gì, đều không ngăn cản được bước chân của cậu.
Sở Lâm khoác áo vest, nói: “Đi thôi, cải trang vi hành Truyền thông Vũ Lâm, nhìn giang sơn Tiểu Sở tổng mới chiếm được.”
Trợ lý đặc biệt Lãnh: “… Vâng.”
Cho dù chỉ là một công ty con như Truyền thông Vũ Lâm, cũng gửi gắm tình yêu của vợ chồng Sở thị dành cho con trai, tên của công ty được tách ra từ tên của Sở Lâm*.
*Từ “Lâm (霖)” trong tên thụ được gộp từ chữ 雨 /yǔ/: mưa, và 林 /lín/: Lâm
Sở Lâm ngẩng đầu nhìn logo trên đỉnh toà nhà công ty, là thiết kế Q - version của Truyền thông Vũ Lâm, cây cối tươi tốt thể hiện sức sống tràn trề, nhưng đặt trên đỉnh công ty, luôn có cảm giác mây xanh phủ đỉnh đầu.
Sở Lâm chào hỏi vài người, thuận lợi đi vào.
Ngoài nhân viên cấp cao của công ty, chỉ có vài người từng gặp Sở Lâm, cho nên lúc cậu đi trong công ty, nhân viên trong công ty quen nhìn thấy trai xinh gái đẹp chỉ kinh ngạc cảm thán công ty lại đào được trai đẹp tuyệt thế ở đâu vậy, hoàn toàn không ngờ, vị này chính là sếp mới.
Mà vị mặc váy công sở đeo giày cao gót đi theo sau cậu kia, vừa nhìn đã biết là người đại diện lạnh lùng nghiêm túc.
Cho nên suốt đường đi, không có ai tới làm phiền Sở Lâm
Khi đi đến tầng của phòng luyện tập công ty, cậu chậm rãi đi qua từng phòng một, người liếc nhìn thấy cậu, lập tức lộ ra ánh mắt kinh ngạc hoặc kiêng kỵ.
“Một hai ba bốn, năm sáu bảy tám… hai hai ba bốn…”
“Chậm một phần tư nhịp.”
Sở Lâm khoanh tay đứng ở cửa, cắt ngang tiếng đếm nhịp của giáo viên dạy nhảy, giọng điệu tao nhã: “Làm lại lần nữa.”
Thiếu niên đang tập nhảy bên trong nhìn Sở Lâm đứng ngoài cửa, diện mạo xuất chúng này lập tức khiến cậu ta nhíu mày, không vui nói: “Mới đến à? Cô còn chưa nói gì, cậu nói cái gì vậy?”
Vừa rồi quả thật giáo viên không nói gì, nhưng thiếu niên chậm nửa nhịp là sự thật, chỉ là giáo viên vì để cậu ta nhanh chóng học được nên tạm thời không rảnh bắt lỗi từng chi tiết, chỉ để cậu ta luyện thành thạo trước đã.
Chủ yếu là vì thiếu niên này là lưu lượng của Truyền thông Vũ Lâm - Mạnh Dật Chu, thiếu niên thành danh, đang là thời điểm tuổi trẻ khí thịnh, giáo viên lười đắc tội cậu ta. Bây giờ công ty đang chú tâm bồi dưỡng mấy tiểu thịt tươi này, lấy tài nguyên nâng đỡ bọn họ, cho nên có vài người hơi hot một chút, đều bị chiều đến hư.
“Thầy Mạnh, thời gian của cậu gấp gáp, chúng ta vẫn nên tiếp tục luyện tập đi.” Giáo viên dạy múa vẫn nhắc nhở một câu, đã luyện tập lâu như vậy, không luyện tốt khi lên sân khấu lại bị chế giễu, lật xe.
Mạnh Dật Chu liếc mắt đánh giá Sở Lâm, vẫn gật gật đầu.
Cậu ta biết gần đây công ty đang tìm nghệ sĩ mới, nhưng người chỉ tay năm ngón này, quả thật là trần nhà nhan sắc của nghệ sĩ toàn công ty, không biết công ty tìm từ đâu ra, lập tức khiến cậu ta tràn ngập cảm giác nguy cơ.
“Một hai ba bốn, năm sáu bảy tám…”
Mạnh Dật Chu lười biếng tiếp tục tập luyện, đúng là làm được động tác, nhưng lại không đến nơi đến chốn. Chính vì động tác không đến nơi đến chốn, cho nên rất nhiều chỗ nhịp điệu đều không chắc, nhìn qua rất thiếu cảm giác tiết tấu và cảm giác lực.
Sở Lâm khẽ nhướng mày, nói: “Có thể dùng chút sức đạp chuẩn nhịp mạnh không?” Cậu cho rằng mỗi người trong ngành đều có tính chuyên nghiệp riêng, không ngờ chỉ liếc nhìn thoáng qua, vậy mà còn kém hơn cả mình?
Cậu nhìn hợp đồng của Mạnh Dật Chu, đã rất hậu hĩnh rồi, nghĩ đến trong nguyên tác mình cầm hợp đồng kém nhất, Sở Lâm cảm thấy đau lòng!
Chỉ vậy thôi? Chỉ có vậy thôi? Mỗi tháng Tiểu Sở tổng phải phát nhiều lương như vậy cho cậu ta? Còn không bằng đưa tiền cho mình rồi để mình lên, tốt xấu gì mình còn từng đạt được quán quân cuộc thi dành cho thanh thiếu niên! Trình độ nghệ thuật trước mắt này quá cay mắt!
Mạnh Dật Chu nửa khoe nửa không kiên nhẫn nói: “Ngại quá, thông cáo của công ty nhiều, tôi vẫn nên tiết kiệm sức lực thì tốt hơn. Chỉ điểm giang sơn như vậy, cậu giỏi thì cậu lên đi! Cậu làm như mình hiểu biết lắm vậy, công ty đừng mời đến một bình hoa.”
Sở Lâm tươi cười, lại nói: “Tôi quả thật là làm được.”
Cậu không nhanh không chậm chuyển đề tài: “Nhưng tôi không lên.”
Tôi là tổng tài bá đạo sâu không lường được, lạnh lùng cấm dục, không chút cẩu thả, sao có thể đột nhiên nhảy múa phá vỡ hình tượng được? Hình ảnh này quá đẹp, bản thân cậu không dám xem.
Đây là kiểu khoe khoang cứng rắn gì vậy? Mạnh Dật Chu: “??? Cậu sợ?”
Lần đầu tiên cậu ta nghe thấy có người mặt dày vô sỉ chém gió mình làm được mà còn không lên? Người bình thường không phải hẳn là nên lập tức battle một khúc để vả mặt sao?
“Cậu luyện nhảy không phải vì chạy show à?” Sở Lâm rất nghi ngờ thái độ chuyên nghiệp của Mạnh Dật Chu, kiến nghị nói: “Thông cáo nhiều mệt quá, hay là cậu tạm nghỉ ngơi đi?”
Vũ Lâm hiện đang bồi dưỡng người mới là đúng, nhưng nâng đỡ chiều chuộng quá mức, ngược lại khiến mấy người trẻ tuổi vào giới được nâng đỡ rồi thành danh này bay bổng đến mức không tìm được vị trí.
Mạnh Dật Chu cười nhạo, nói: “Cậu có bản lĩnh khiến tôi nghỉ? Cậu giỏi thì cậu lên, ỷ vào khuôn mặt mà cảm thấy mình ghê gớm lắm à? Nghệ sĩ không dễ làm như vậy đâu.”
Trợ lý đặc biệt Lãnh mặt vô biểu cảm mà nói: “Vị này chính là Tiểu Sở tổng.”
Cũng không thể “Cậu giỏi thì cậu lên” được, Tiểu sở tổng thân là tổng tài, đâu thể vừa phát tiền lương vừa nhảy được? Thế này cũng quá thảm rồi.
Mạnh Dật Chu: “???”
Nghiêm túc sao? Ai ngờ trần nhà nhan sắc của nghệ sĩ toàn công ty lại không phải nghệ sĩ, mà là tổng tài!