Chương 5

Phản diện Bùi Dịch lạnh mặt, trả lời: […] Anh còn có thể nói gì được nữa?

Từ trước đến nay Sở Lâm rất thích bảo vệ kẻ yếu, anh của quá khứ là con chó điên được Sở Lâm nhặt về nhà, bây giờ cuối cùng anh cũng có thể bảo vệ Sở Lâm. Cho nên anh tới tiệc mừng tốt nghiệp của cậu, hy vọng có buổi trùng phùng tốt đẹp.

Nhưng Sở Lâm hoàn toàn không nhận ra anh, còn nói với anh những lời khiến người ta khϊếp sợ như vậy qua Wechat.

Sở Lâm thu lại ánh mắt đang nhìn Bùi Dịch, nhìn dấu ba chấm cạn lời của Tiểu Bạch, cậu nhanh nhạy nói: [Ngại quá, Tiểu Bạch, hôm nay tôi hơi kích động, không khiến cậu sợ chứ?]

Quên mất Tiểu Bạch là chàng trai tốt đẹp yếu đuối, trắng thuần như ánh trăng, trách cậu hôm nay nhiều lời không nhịn được nói ra tiếng lòng, chắc chắn đã khiến Tiểu Bạch sợ, vẫn nên đợi gặp mặt rồi tỏ tình.

Bùi Dịch nhìn Sở Lâm, biểu cảm lạnh nhạt bình tĩnh kia, nào giống dáng vẻ kích động? Ngược lại thuần thục như hải vương, khắp nơi muốn “bảo vệ tiểu mỹ nhân”, dù sao hồi cấp 3 Sở Lâm chính là như vậy.

Bùi Dịch trả lời: [Không có.]

Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, mong mỏi chờ đợi câu tiếp theo của Sở Lâm.

Mặc dù anh không biết tại sao Sở Lâm lại cho rằng mình rất yếu đuối, nhưng nếu người trong lòng Sở Lâm là anh, yêu cầu của cậu… cũng… không khó chấp nhận như vậy… nhỉ?

Nhưng Sở Lâm lại dứt khoát nói: [Không có thì tốt, tạm biệt Tiểu Bạch, tôi đi phấn đấu vì lý tưởng đây. Tiểu Bạch cũng phải cố gắng học tập, chăm chỉ học nghiên cứu sinh nhé.]

Buổi tiệc tối nay là vì để mở rộng mối quan hệ, không thể ngồi nói chuyện phiếm như vậy mãi được, phải phấn đấu vì nuôi Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch là chàng trai đẹp nhất mà cậu từng gặp, dung mạo xuất sắc vượt xa mấy ngôi sao trong giới giải trí. Mặc dù điều kiện gia đình khó khăn, từ nhỏ kỹ thuật diễn cũng rất tốt, nhưng không muốn nhanh chóng debut kiếm tiền, vẫn luôn kiên cường tự lập, cố gắng học tập để lấy học bổng.

Sao trên thế giới này lại có chàng trai tốt đẹp thiện lương như Tiểu Bạch chứ?

Bùi Dịch nhìn chằm chằm vào câu nói không đau không ngứa này của Sở Lâm, mình đã sắp cao đến một mét chín mươi, tiểu mỹ nhân mà em ấy mong không thể là mình. Cho nên, tiểu mỹ nhân mà Sở Lâm muốn nuôi là ai! Em ấy tiếp nhận Truyền thông Vũ Lâm, chính là vì muốn nâng đỡ người đó sao?

“Tiểu mỹ nhân” có bị Sở Lâm doạ sợ hay không thì anh không biết, nhưng trợ lý của Bùi Dịch đã bị biểu cảm u ám của sếp nhà mình làm cho sợ hãi.



Sở Lâm lật xem thông tin về Truyền thông Vũ Lâm, mấy ngày tới cậu sẽ nhậm chức.

Mặc dù Truyền thông Vũ Lâm không phải mảng chính của Sở thị, chỉ có thể tính là một công ty con nho nhỏ dưới trướng tập đoàn khổng lồ, nhưng kinh doanh trong ngành nhiều năm, cũng có chút địa vị và tài nguyên.

Nhưng xét thấy vận đen cốt truyện ban cho mình, Sở Lâm không hy vọng xa vời là nó sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Sở Lâm xem hết tất cả báo cáo tài chính từ trước đến nay, phát hiện lợi nhuận mấy năm gần đây của Truyền thông Vũ Lâm rất khó khăn.

Mấy nghệ sĩ gạo cội đức nghệ song toàn mà công ty nâng đỡ bây giờ đã hết thời từ lâu, không chống đỡ được làn sóng kiếm tiền từ lưu lượng của thời đại internet, mà nghệ sĩ thế hệ mới vẫn chưa trưởng thành, không chống đỡ được mặt tiền của công ty. Cho nên Truyền thông Vũ Lâm hiện đang trong tình trạng không có người kế thừa.

Nhưng mấy năm nay công ty dồn tài nguyên, cuối cùng cũng nâng đỡ được một tiểu thịt tươi là Tạ Nguy Nhiên, bây giờ đang rất hot, tin rằng năm nay có thể đảo ngược tình trạng thua lỗ.

Nhưng mở đầu tốt đẹp này, khiến Sở Lâm cảm thấy không được chân thực cho lắm.

Đây không phải, cậu lập tức quay lại hiện thực, nhận được điện thoại của Tổng giám đốc Truyền thông Vũ Lâm - Uông Lợi: “Tiểu Sở tổng, không hay rồi! Tạ Nguy Nhiên sắp bị Giải Trí Vân Thiên cướp đi rồi! Vân Thiên trả phí vi phạm hợp đồng của Tạ Nguy Nhiên, nhưng phí vi phạm hợp đồng của chúng ta, ngài không biết…”

“Ừm, chuyện phí vi phạm hợp đồng tôi biết, quá thấp.” Đã muốn tiếp quản, Sở Lâm đã cẩn thận xem qua hợp đồng của phần lớn nghệ sĩ trong công ty, biết rõ Uông Lợi đang nói gì.

Truyền thông Vũ Lâm là một xí nghiệp kinh doanh lâu năm, nghiệp vụ thành thục, không có hợp đồng hà khắc lòng dạ hiểm độc, cũng không có hợp đồng bẫy rập gì gì đó, cho nên phí vi phạm hợp đồng cũng không phải là rất cao.

Mấy năm Truyền thông Vũ Lâm vì để đuổi kịp thời đại lưu lượng lớn, vẫn luôn nâng đỡ Tạ Nguy Nhiên, cho anh ta tài nguyên tốt, bây giờ khó khăn lắm mới nâng đỡ được, người lại muốn chạy đi kiếm tiền cho đối thủ.

Uông Lợi nói: “Vậy bây giờ chúng ta có cần tăng đãi ngộ để giữ cậu ta không?” Bây giờ thả người đi thì quá lỗ.

Chuyện này vốn là nên do ông giải quyết, nhưng nếu Sở thiếu gia đã tới đây, vẫn nên hỏi ý kiến Sở thiếu gia thì tốt hơn.

“Vân Thiên…” Sở Lâm nhớ cái tên này, đây không phải là công ty giải trí thuộc tập đoàn của nam chính Hoắc Uyên Đình trong nguyên tác sao? Trước đó trọng tâm của Hoắc thị chủ yếu ở nước ngoài, sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện?

Nhưng đến lúc này, công chính và nhân vật phản diện đều đã xuất hiện, thanh đao trên đầu Sở Lâm cuối cùng cũng hạ xuống.

“Đúng vậy.”

Uông Lợi giải thích: “Gần đây Vân Thiên định tiến vào giới giải trí trong nước, đang cướp người ở khắp nơi, hơn nữa hình như là cố ý nhằm vào chúng ta, công ty chúng ta bị cướp nhiều nghệ sĩ nhất.”

Sở Lâm nhất thời không hiểu Hoắc Uyên Đình vô cùng cưng chiều hoàng yến trong nguyên tác muốn làm gì, nhưng tóm lại là do cậu thay đổi nên vận mệnh mới ngăn cản.

Sở Lâm bình tĩnh dặn dò: “Vậy để Tạ Nguy Nhiên đi đi.” Nếu Hoắc Uyên Đình muốn đối đầu với cậu, chắc chắn sẽ dùng số tiền lớn để cướp người, phía cậu dùng đãi ngộ cao để giữ người cũng không có lời.

“Nhưng phải nâng giá qua lại với Vân Thiên, nuôi Tạ Nguy Nhiên ăn uống, phải khiến bọn họ tốn chút máu. Sau đó trước khi huỷ hợp đồng với Tạ Nguy Nhiên, thu hồi toàn bộ tài nguyên của anh ta, chấm dứt tất cả đại ngôn liên quan đến Sở thị.”

Cách xử lý của Sở Lâm rõ ràng lý trí, nhưng công sắc mấy năm nay của Vũ Lâm đều cho kẻ vô ơn, Uông Lợi thở dài: “Aiz, chỉ tiếc là Vân Thiên có nhà họ Hoắc chống lưng, chúng ta cũng không có biện pháp chống lại.”