Chương 52

Người lớn vẫn là người lớn, căn bản không thể nói chuyện, tâm hồn nhàm chán, khoảng cách thế hệ thật sâu.

Thẩm Úc Lan đột nhiên cảm thấy lúc này đối mặt với Văn Nghiên Thư và đối mặt với Diệp Quỳnh không có gì khác biệt, trước đây nhìn gương mặt không thể đoán được tuổi này căn bản không thể gọi một tiếng dì, bây giờ cũng mở miệng nói lung tung: “Chị à…"

Cách xưng hô này khiến ánh mắt Văn Nghiên Thư cứng đờ, cắn môi dưới.

Thẩm Úc Lan không chú ý đến sự thay đổi trong ánh mắt Văn Nghiên Thư, lời nói vô tình thốt ra, ý thức được không ổn, vội vàng chữa lại: “À, không lễ phép rồi, xin lỗi, dì Văn, con không có ý châm biếm dì, con chỉ là hơi hoảng loạn không biết chọn lời mà nói, dì đừng để ý nhé."

Môi đang bị cắn của Văn Nghiên Thư từ từ thả lỏng, một dấu vết nhàn nhạt trên đôi môi hơi hé mở của chị. Môi chị rất ẩm, màu son luôn rất đậm, giống như quả táo chín mọng, bị cắn một cái.

Cổ áo trễ nải cũng không cần dùng tay che lại, cứ đứng như vậy, đôi mắt đượm buồn nhìn mặt đất, bên cạnh là chai rượu rỗng nằm ngổn ngang và nắp chai vứt lung tung, bàn tay co lại không chắc chắn sờ lên mặt, chị cô đơn cười cười: “Không sao."

Thẩm Úc Lan vẫn còn đang giả vờ say rượu, đối với bất kỳ cảm xúc nào vô tình bộc lộ của Văn Nghiên Thư, đều không nhìn thấy, đều không thể nhìn thấy.

Thẩm Úc Lan tiếp tục nói: "Em chỉ là không hiểu, chị ấy hôn em thì sao, bạn bè mà, rất bình thường."

Văn Nghiên Thư không nói gì nữa, vẫn là động tác cúi đầu đó, mặc kệ Thẩm Úc Lan nói gì, chị ấy cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

"Dì Văn, có phải dì nghĩ nhiều rồi không?"

Mắt Văn Nghiên Thư như không thoải mái mà chớp nhanh hai cái: “Thật ra chị muốn nói với mẹ em…"

"Lan Lan." Lời của chị bị Tạ Hương Y ngái ngủ cắt ngang.

Tạ Hương Y cựa quậy thân mình, không mở mắt ra được, tiện tay kéo góc áo của Thẩm Úc Lan đang đứng bên cạnh, nói mê sảng: "Nóng quá, cởi, cởi không ra, Lan Lan, giúp chị cởϊ qυầи áo ra."

Chị ấy nói xong liền đi cởi cúc áo sơ mi.

"Này, không phải, chị à, đây là nơi công cộng đấy, chị làm gì vậy, không được như thế."

Thẩm Úc Lan luống cuống tay chân ấn xuống, ngăn chị ấy tiếp tục làm ra hành vi không đứng đắn.

Tạ Hương Y nắm ngược lại tay Thẩm Úc Lan, mơ mơ màng màng nói: "Không được đi đâu hết, ở cùng chị."

Tay Thẩm Úc Lan bị nắm chặt, thế nào cũng không rút ra được: “Chị đừng làm loạn nữa, ở cùng cái gì mà ở cùng."

"Ngủ cùng chị." Tạ Hương Y nói xong, lại ngủ thϊếp đi.

Trong lòng Thẩm Úc Lan đột nhiên lộp bộp, liếc nhìn Văn Nghiên Thư một cái.

Không biết từ lúc nào, trên môi Văn Nghiên Thư xuất hiện thêm một dấu vết, vết cắn càng sâu hơn, màu đỏ được rượu vang đỏ lên men.

Thẩm Úc Lan cười ngượng ngùng, dùng sức, mãi mới hất được tay Tạ Hương Y ra.

Văn Nghiên Thư nhìn cô mím môi, ngẩn người một lúc, tiếng chuông vang lên, giẫm lên vụn lạc rang trên mặt đất, chị ấy đi về phía Thẩm Úc Lan.

Tần suất tiếng chuông vang chậm hơn nhịp tim một chút, Thẩm Úc Lan ngơ ngác nhìn Văn Nghiên Thư, đã không phân biệt được là do uống nhiều rượu, là do căng thẳng, sợ hãi, hay là, hay là chỉ vì người Văn Nghiên Thư.

Nỗi buồn tụ lại không tan biến đã phá vỡ vẻ đẹp hoang dại trên khuôn mặt, để lại một lớp ngụy trang tan vỡ, ẩn giấu dưới đáy mắt không thể lan tới ngọn lửa hoang, lạnh lẽo thấu xương.