Tiểu nhân trong lòng mang theo bài thi mà Thẩm Úc Lan nộp lên hài lòng rời đi, ánh mắt Thẩm Úc Lan nhìn Văn Nghiên Thư trở nên đơn thuần, không còn nhiều tạp niệm không nên có như vừa rồi nữa.
"Có thể thế nào cơ?" Thẩm Úc Lan đáng yêu nghiêng đầu.
Văn Nghiên Thư khẽ ho khan, không tiện hỏi, nhưng lại muốn biết đáp án, vì vậy cô ấy dùng tiếng Quảng Đông mà Thẩm Úc Lan nghe không hiểu để hỏi: “Cô là loại người với ai cũng có thể hẹn hò cũng có thể ngủ cùng sao?" (1)
Thẩm Úc Lan nghe không hiểu, nhưng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm giao tiếp với người khác, bất kể người khác nói gì, gật đầu phụ họa chắc chắn không sai.
Vì vậy Thẩm Úc Lan ra sức gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy."
Văn Nghiên Thư cắn môi, trong mắt thoáng qua cảm xúc mà Thẩm Úc Lan vĩnh viễn không thể hiểu được: “Cô nghe hiểu?"
"Ừm ừm."
Ngón tay đang chống lên vai Thẩm Úc Lan của Văn Nghiên Thư trong nháy mắt buông xuống, Thẩm Úc Lan nào có chuẩn bị, trực tiếp ngã ngồi xuống đất, nền đất rất cứng, cô ngã rất mạnh, cảm giác mông như vỡ làm đôi.
Văn Nghiên Thư cúi đầu, lạnh lùng nhìn cô một cái, quay đầu bỏ đi.
Thẩm Úc Lan hoảng hốt, đưa tay nắm lấy cổ chân đang đeo vòng bạc của Văn Nghiên Thư, khi Văn Nghiên Thư nhìn cô, chiếc vòng bạc không thể tháo ra trên cổ tay cô và chiếc vòng bạc trên cổ chân Văn Nghiên Thư chạm vào nhau, một tiếng vang thanh thúy vang lên, cả thế giới đều yên tĩnh.
Văn Nghiên Thư cúi đầu, Thẩm Úc Lan ngẩng đầu.
Chân của phụ nữ không thể tùy tiện cho người khác chạm vào, nhưng tay Thẩm Úc Lan lại đang nắm lấy bộ phận riêng tư như vậy của Văn Nghiên Thư, quên cả buông ra.
Đây là một tư thế mập mờ, so với những cái ôm hôn trực tiếp còn mập mờ hơn. Có lẽ chính là sự khác biệt giữa phim cấp ba không có màn dạo đầu và phim nghệ thuật có nhiều cảnh nóng nhưng có đủ các loại bầu không khí.
Văn Nghiên Thư không nhúc nhích, vẻ mặt không hề gợn sóng, nhưng ánh mắt lại bối rối, dường như cho dù tay Thẩm Úc Lan có lần mò lên đùi cô ấy, cô ấy cũng sẽ không né tránh.
Là Thẩm Úc Lan buông tay trước.
Cô có chút lắp bắp: “Cô, cô đi đâu?"
Văn Nghiên Thư siết chặt tay, vội vàng xoay người, bỏ lại một câu không rõ cảm xúc: “Tìm mẹ cô, mách lẻo."
Đối với những người không thích uống bia, hương vị của bia rất đơn điệu, uống bao nhiêu hớp cũng đều là vị nướ© đáı ngựa. Nhưng Diệp Quỳnh lại có rất nhiều cách để trừng trị con cái, phất trần, thắt lưng, gậy đánh chó, nghĩ đến thôi đã thấy đau mông, còn đau hơn cả ngã ngồi.
Đây mới chỉ là hơi tức giận, nếu chọc giận bà ấy, một bộ thiết sa chưởng là có thể trị người ta ngoan ngoãn nghe lời.
Thẩm Úc Lan sợ hãi, nuốt nước bọt, đứng dậy với tư thế như chó đang bơi, giọng điệu có chút cầu xin: "Đừng."
Văn Nghiên Thư quay đầu lại, nhàn nhạt nhìn cô một cái: “Hửm?"
Thẩm Úc Lan quả nhiên là diễn viên bẩm sinh, vẻ mặt tinh ranh trong nháy mắt chuyển thành say xỉn, cơ thể lắc lư hai cái, lỏng lẻo dựa vào kệ hàng, vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng: “Cô đừng vội đi, tôi còn có chuyện chưa nói với cô."
Muốn nói chuyện gì thì không biết, dù sao việc cấp bách trước mắt là phải giữ người lại, tuyệt đối không thể để cô ấy cứ thế mà đi, hở miệng ra là đi mách lẻo.
Văn Nghiên Thư che cổ áo hở rất sâu, cả người xoay lại, cúi đầu nhìn thoáng qua khuôn mặt Tạ Hương Y, ánh mắt dời xuống chiếc chăn mỏng một nửa trên ghế một nửa kéo lê trên đất, đôi mắt như có gai nhìn chằm chằm ở đó không nhúc nhích.