Chương 37

Diệp Quỳnh nghi hoặc hỏi: "Nghiên Thư, có phải em có tâm sự gì không?"

Móng tay cắt tỉa gọn gàng của Văn Nghiên Thư ghim vào lòng bàn tay, những nỗi buồn chực trào ra ngoài kia quay ngược trở lại nơi mà người khác không thể chạm tới, cô bắt đầu trở lại dáng vẻ như trước đây, sau đó, cọng cỏ héo rũ ưỡn thẳng thân mình, bươm bướm, ong mật đua nhau bay ra, lượn vòng xếp hàng sau ánh mắt nhẫn nhịn của cô, trước những lời nói đầy kiềm chế.

"Chị, em đột nhiên cảm thấy, chuyện này vẫn nên do em đích thân đi nói với Úc Lan."

"Được thôi, vậy em định lúc nào đi?"

"Bây giờ luôn đi."

Diệp Quỳnh vừa hay không muốn để Văn Nghiên Thư đến vườn táo hỗn loạn đủ loại người kia, giục: "Vậy em mau đi đi."

"Con bé đang ở đâu?"

"Chị đi cùng em." Diệp Quỳnh đã chuẩn bị quay đầu xe lại.

"Không cần đâu chị, em tự đi, chị bận việc của chị đi."

"Được rồi." Diệp Quỳnh nghiêng người, chỉ đường cho cô: “Em nhìn thấy cây cổ thụ nghiêng bên kia không?"

Văn Nghiên Thư nheo mắt: “Ừm."

Diệp Quỳnh liếc nhìn cô: “Em bị cận thị à?"

"Hơi hơi."

"Sao không đeo kính?"

Văn Nghiên Thư nghiêm túc nói: "Không đẹp, không đeo."

Diệp Quỳnh ồ một tiếng, tiếp tục chỉ đường: “Từ chỗ cây cổ thụ nghiêng đó rẽ trái, đi thẳng, đi đến một ngôi nhà màu đỏ, em nhìn sang bên phải, bên cạnh có một ngọn núi, em đi dọc theo đường núi, đi đến một cây cầu vòm nhỏ, là có thể nhìn thấy tiệm tạp hóa Thẩm Táo Nhi."

Văn Nghiên Thư lặp lại một lần, ghi nhớ.

"Chị, em đi đây."

Diệp Quỳnh nhìn gương mặt xinh đẹp của Văn Nghiên Thư, không yên tâm dặn dò: "Vậy em chú ý an toàn, chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé."

"Vâng."

Văn Nghiên Thư đi theo hướng Diệp Quỳnh chỉ, Diệp Quỳnh chống tay lái, rướn cổ nhìn theo, thấy Văn Nghiên Thư đi qua cây cổ thụ nghiêng kia mới rời đi.

Đường ở đây gập ghềnh, Văn Nghiên Thư từng bước đi về phía tiệm tạp hóa Thẩm Táo Nhi, tiếc là bươm bướm, ong mật không thể đưa tin, nếu không đã có thể nói cho cô ấy biết không cần đi nữa.

Bởi vì lúc này, trước cửa tiệm tạp hóa Thẩm Táo Nhi không được yên bình cho lắm, Thẩm Úc Lan nhai cái bánh bao đã nguội ngắt, xụ mặt nhìn hai người trước mặt.

Chương0: Ở đó có gì đáng để cô ấy phải đến vậy?

Bánh bao thơm ngon sao lại nguội rồi, bánh bao nguội rồi sao lại nhạt nhẽo như nhai sáp.

Trong lòng Thẩm Úc Lan rất bực bội, ném nửa cái bánh bao còn lại cho Tiểu Hoàng.

Con Tiểu Hoàng đang ngủ say như chết ngửi thấy mùi thơm liền dậy, vùi mặt vào chậu, ăn đến chảy cả mỡ miệng.

Tạ Hương Y nhìn con Tiểu Hoàng tham ăn, cười rất xinh, ngồi xổm xuống, sờ đầu mèo, nói chuyện với con Tiểu Hoàng ăn bị nghẹn: “Tiểu Hoàng, mày còn nhớ tao không?"

Tiểu Hoàng liếʍ vũng nước mưa đọng dưới đất, liếʍ rất hăng say, cuối cùng cũng hết nghẹn, liếʍ liếʍ móng vuốt, nó nhìn Tạ Hương Y, kêu meo một tiếng, đuôi cũng vẫy vẫy, xem ra là nhớ ra Tạ Hương Y rồi.

Đúng vậy, Tiểu Hoàng là món quà sinh nhật Tạ Hương Y tặng cho Thẩm Úc Lan.

Giới đồng tính nữ không thích nuôi con, nhưng thích nuôi chó mèo.

Những ngày hai người họ mập mờ, Tạ Hương Y tự xưng là mẹ của Tiểu Hoàng, Thẩm Úc Lan thì tự xưng là má mì. Sau này hai người không liên lạc nữa.

Tiểu Hoàng nghiễm nhiên thuộc về Thẩm Úc Lan, mà cách xưng hô của Thẩm Úc Lan với Tiểu Hoàng, cũng từ con gái yêu quý biến thành con mèo chết tiệt thi thoảng lại quát lên một tiếng.