Ai mà chẳng là một cô gái nhỏ có khí phách.
Diệp Quỳnh chở một thùng nước khoáng trên yên sau xe đạp, đẩy xe về phía vườn táo, ánh nắng chói chang thiêu đốt khiến mặt cô đầy mồ hôi, cô mệt đến thở hổn hển: “Thật sự không đồng ý, chết sống gì cũng không đồng ý phải không."
Thẩm Úc Lan dùng răng cắn nắp chai thủy tinh nước ngọt, ngửa đầu uống nửa chai, ợ một cái chẳng hề giữ ý tứ: “Bà Diệp Quỳnh, hôm nay con nói rõ ràng nhé, nếu con mà đi, con không mang họ Thẩm nữa."
Diệp Quỳnh bật loa ngoài, âm thanh rất lớn.
Văn Nghiên Thư đi trước cô vài mét không đi nữa, quay đầu nhìn Diệp Quỳnh, ánh mắt vẫn bình thản như mọi khi, chỉ là khi cơn gió nhẹ thổi qua má, mang theo chút mệt mỏi không rõ nông sâu.
Buổi sáng, Văn Nghiên Thư gọi điện cho Diệp Quỳnh, nói muốn đến vườn táo tìm hiểu tình hình của các hộ dân trồng táo ở địa phương, Diệp Quỳnh không đồng ý, không chỉ vì đường khó đi, nắng rất gắt, đại tiểu thư quen sống sung sướиɠ như Văn Nghiên Thư chắc chắn không chịu nổi khổ, mà còn vì Văn Nghiên Thư quá mức xinh đẹp, trong vườn táo không ít đám đàn ông con trai vô lại, sợ sẽ gây ra rắc rối không cần thiết.
Diệp Quỳnh nói với Văn Nghiên Thư không cần phải chuyện gì cũng đích thân làm, cô có thể giúp sắp xếp ổn thỏa, Văn Nghiên Thư từ chối: “Chị, mấy năm ở London, em khổ gì mà chưa từng nếm trải, em đã đến rồi, vậy thì em nhất định phải đích thân đi xem, xem Táo Nhi lớn lên ở mảnh đất này là như thế nào."
"Nghiên Thư, chị nghĩ mấy ngày rồi, vẫn muốn hỏi em, không phải em quanh năm rất bận rộn sao? Sao lại có thời gian về đây làm chuyện này?"
Văn Nghiên Thư im lặng không đáp.
Diệp Quỳnh vội nói: "Ài da, không sao, không tiện nói thì em có thể không nói."
"Có thể nói, không có gì không thể nói."
Văn Nghiên Thư quẹt một que diêm dài, châm thuốc, hộp diêm màu xám trung tính in họa tiết nổi được cô nghịch trong tay, tay kẹp điếu thuốc day day giữa hai hàng lông mày, cô thở dài: "Em đắc tội với một tiền bối đại lão trong giới người mẫu rồi, sau này em không thể đi catwalk được nữa."
Diệp Quỳnh không hiểu mấy chuyện này, nhưng nghe giọng điệu của Văn Nghiên Thư, chuyện chắc là rất nghiêm trọng, cô an ủi: "Không còn cách nào cứu vãn được sao? Đại lão gì chứ, còn có thể một tay che trời à."
Văn Nghiên Thư nhả khói, thở dài.
Diệp Quỳnh lo lắng đến nhíu mày: “Nghiên Thư, không có gì to tát cả, không được thì, chúng ta biếu chút quà cho cái vị đại lão kia..."
"Biếu quà?"
Văn Nghiên Thư bị chọc cười: “Chị, em đã nghĩ kỹ rồi, em hơn ba mươi tuổi rồi, không thích hợp đi catwalk nữa, bây giờ từng lớp từng lớp những người trẻ tuổi ưu tú hơn em xuất hiện, em cũng nên phục già, không tranh nữa, không tranh nổi."
"Không được nói những lời nản lòng như vậy."
"Em không nản lòng, chỉ là hơi không cam tâm thôi."
Diệp Quỳnh và Văn Nghiên Thư quen biết nhau nhiều năm như vậy, trong mắt cô, Văn Nghiên Thư, từ mười mấy tuổi đến bây giờ, đi qua vô số sàn diễn, khó tránh khỏi sẽ gặp phải một số tình huống bất ngờ ngoài ý muốn, nhưng cho dù khó khăn đến đâu, cô đều có thể thong dong, ung dung giải quyết, trên sân khấu cô tỏa sáng rực rỡ, dưới sân khấu, mỗi bước catwalk hoàn hảo, mỗi lần mỉm cười đón nhận những ánh đèn flash không mấy thiện chí, đã tôi luyện cho cô càng thêm kiên cường, tự tin.
Cô giống như cây định hải thần châm, nhìn cô, bạn sẽ sinh ra một cảm giác tin phục từ sâu thẳm trong lòng, tin rằng không có việc gì cô không làm được.