Đã nói đến nước này rồi, sao Diệp Quỳnh vẫn không hiểu, Văn Nghiên Thư vẻ mặt khó xử, nói toạc móng heo: “Bán Nguyệt là con nuôi của nhà mình, chuyện này chúng ta đều biết, bản thân con bé cũng biết."
Diệp Quỳnh lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “À à, thì ra là vậy."
Văn Nghiên Thư thở hắt ra: “Chị, chị hiểu rồi?"
"Ừ ừ, Nghiên Thư, em nghe xem chị nói có đúng không nhé."
"Chị nói đi."
Diệp Quỳnh vẻ mặt nghiêm trọng, nói rất có lý lẽ: “Táo Nhi là con ruột của chị, Nha Nhi thì không phải, Nha Nhi trong lòng tự ti, hâm mộ Táo Nhi, cho nên con bé mới luôn tìm cách gây sự với Táo Nhi, hy vọng chúng ta có thể yêu thương nó nhiều hơn."
Cô càng nói càng thấy mình nói quá đúng: “Nghiên Thư, có phải vậy không?"
Văn Nghiên Thư nhất thời nghẹn lời, vén tóc, châm điếu thuốc, đi ra cạnh cửa sổ hút: “Chị, thật ra em muốn nói là, hai đứa nó không phải chị em ruột."
"Không phải chị em ruột, cho nên mới nảy sinh ngăn cách."
Văn Nghiên Thư không biết là bị lời nói của Diệp Quỳnh làm cười ho hay là bị khói thuốc sặc, vừa ho vừa xua tay: “Chị, em không nói với chị nữa, chị cứ giao Bán Nguyệt cho em đi, trước khi rời khỏi đây, em nhất định sẽ khiến con bé sửa đổi những thói hư tật xấu của nó."
"Em có cách à?"
"Có ạ."
"Vậy làm phiền em rồi Nghiên Thư, con bé này thật sự làm chị lo chết mất, mỗi ngày chị đi làm, sợ nhất là điện thoại reo, chắc chắn là giáo viên chủ nhiệm của con bé gọi tới, nói nó lại gây chuyện ở trường, sau đó chị lại phải đến trường, lúc giáo viên giáo dục tư tưởng cho nó còn phải lôi cả chị vào."
Văn Nghiên Thư gảy tàn thuốc, cười khẽ.
Diệp Quỳnh biết rõ năng lực của Văn Nghiên Thư, chỉ cần là việc cô ra tay, không có việc gì là không làm được, trong lòng yên tâm, cô chuyển sang chuyện khác: “Đúng rồi, Nghiên Thư, em nói lần này em về là để làm việc, em định làm việc gì vậy?"
Văn Nghiên Thư nhìn về phía xa, ngắm nhìn vườn táo bạt ngàn: “Bàn chuyện làm ăn."
"Bàn chuyện gì?"
Văn Nghiên Thư kẹp điếu thuốc chỉ chỉ vào vườn táo, dùng tiếng Quảng Đông cực kỳ quyến rũ nói một câu: “Táo Nhi."
"Em là vì Táo Nhi mà về đây?"
Văn Nghiên Thư nheo mắt, quay lưng lại, không để Diệp Quỳnh nhìn thấy ý cười dịu dàng trong mắt mình: “Đúng vậy, là vì Táo Nhi."
Diệp Quỳnh nhắc nhở: "Sau dịch bệnh, kinh tế không tốt, mấy năm nay làm ăn khó khăn, năm nào nhà chị cũng có quả ế, bán rẻ cũng không ai mua, số quả thối hỏng còn nhiều hơn số quả bán được, Nghiên Thư, chị biết em không thiếu tiền, nhưng đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của em, nếu thật sự muốn làm ăn ở đây, em phải suy nghĩ kỹ đấy."
"Chị yên tâm, em đã nghĩ kỹ rồi."
"Vậy thì tốt."
Văn Nghiên Thư dụi tắt điếu thuốc: “Nhưng ngoài chị và Úc Lan ra, những người khác thường xuyên không hiểu em nói gì, giao tiếp là một vấn đề."
"Cho nên?"
Văn Nghiên Thư cười nhẹ: “Cho nên, để Úc Lan đến làm phiên dịch cho em, được không?"
Chương: Sau này em không thể đi catwalk được nữa rồi
"Mẹ, mẹ nói vậy là sao, cái gì mà mẹ đồng ý, mẹ có hỏi ý kiến của con chưa, không cho tiền tiêu vặt thì thôi, con tự nghĩ cách. Con nói cho mẹ biết, con có chết đói, chết khát, cũng không bao giờ đi làm cái phiên dịch quèn gì đó cho cô ta, rảnh rỗi quá nhỉ."
Trước cửa tiệm tạp hóa, cạnh con Tiểu Hoàng đang gãi ngứa, Thẩm Úc Lan tức giận cắn chiếc bánh bao nóng hổi Lưu Bối Kỳ vừa đưa tới, một lần nữa bày tỏ với Diệp Quỳnh ở đầu dây bên kia quyết tâm tuyệt đối không khuất phục trước "thế lực tà ác" của mình.