Chương 5

Nghe cái giọng điệu này xem, cứ như thể bây giờ cô sống không tốt vậy, lại còn ra vẻ quan tâm cô lắm ấy, người không biết nghe vào còn tưởng cô vớ được người đàn ông thật lòng.

Tôi vứt bộ lễ phục lên ghế sofa, châm điếu thuốc, làn khói mù mịt che khuất tầm mắt, tôi cười nhạt nói: "Anh là ai của em? Quản nhiều thế? Đối tác làm ăn, bạn giường thôi mà, đừng bận tâm nhiều vậy, có anh hay không em vẫn sống sung túc như thường." Có lẽ vì tính cách đó mà anh không động lòng với tôi, nếu là Mộ Mộ thì cô ấy đã khóc lóc ôm anh, cầu xin anh đừng rời xa rồi.

Anh mang vẻ mặt trầm ngâm bước vào bếp, lấy một quả chanh, thuần thục cắt thành những lát mỏng, rót chút nước khoáng vào ly thủy tinh, rồi thả vào hai lát chanh.

"Hút thuốc xong thì uống."

Tôi chẳng thèm để ý đến anh, liếc mắt nhìn cũng lười, vừa nghịch điện thoại vừa muốn đuổi người: "Anh còn việc gì sao? Không có việc gì thì mau đi đi, em hôm nay mệt lắm rồi, muốn nghỉ ngơi."

Anh "ừ" một tiếng rồi quay người rời đi, còn không quên giúp tôi mang rác ở cửa xuống.

Cẩn Thời Trầm chính là một người như vậy, một người tôi bảo anh đi là anh đi ngay, haizz, thật là, anh không thể mặt dày ở bên tôi một lát sao, khiến tôi thấy cô đơn quá đỗi.

Tôi dập tắt điếu thuốc, khoanh tay đứng ở ban công, mấy chậu cây nhỏ bên chân mọc tươi tốt và căng tràn sức sống, đây là do anh mua, nói rằng như vậy mới giống ban công, một người đàn ông với những lý lẽ thật kỳ lạ.

Dưới màn đêm mịt mùng, xe cộ dưới lầu đậu san sát, chiếc thứ hai bên phải là xe của anh, mỗi lần anh đều đậu ở đó, vì tầng quá cao nên nhìn không rõ, chỉ áng chừng thấy anh vứt rác rồi cúi người ngồi vào xe, sau đó rời khỏi khu dân cư.

Tôi vẫn còn nhớ dáng vẻ Cẩn Thời Trầm ngồi trên chiếc xe từ thành phố đến rồi mỉm cười rời đi, anh sắp đi nhận giải rồi, giải nhất toàn quốc mà anh mơ ước có được.

Còn tôi thì nhát gan trốn trong vườn hoa của khu dân cư, ôm chặt cổ áo nhìn anh hướng tới thành công.

Lúc đó tôi đã một tuần không gặp anh rồi, tôi nói dối anh rằng mới khai giảng rất bận, không có thời gian, tôi cũng không dám ở trong ký túc xá, mà ở trong một nhà trọ nhỏ bên ngoài cả tuần.

Hôm đó sau khi làm hỏng bản thảo của anh, tôi giận dỗi bỏ đi, lang thang trên đường thì nhận được một cuộc điện thoại từ ban tổ chức.

Người đó nói có thể cho Cẩn Thời Trầm giải nhất, nhưng, phải lên giường với tôi.

Trong đầu tôi vẫn văng vẳng dáng vẻ anh nổi giận với tôi, tôi hiểu rõ anh khát khao thành công và những nỗ lực của anh trong những năm qua, chưa được mấy ngày thì người đàn ông đó đến trường tìm tôi, hắn nói cho tôi một ngày cuối cùng để suy nghĩ.

Tôi nhắm mắt đồng ý.

Người đàn ông đó bị hói đầu, bụng phệ đầy mỡ, khi nhìn tôi thì mặt đầy vẻ bỉ ổi.

Đêm đó, có lẽ là đêm khó khăn nhất trong cuộc đời tôi...

Tôi nghĩ rằng Cẩn Thời Trầm sắp thành công rồi, sắp được nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của anh rồi, dù có bị chà đạp thế nào tôi cũng không khóc được.

Tôi nghĩ, Cẩn Thời Trầm... Cẩn Thời Trầm... Cẩn Thời Trầm mà tôi yêu nhất...

Vì anh, tôi cam tâm tình nguyện.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhớ đến dáng vẻ của người đàn ông đó là tôi lại thấy ghê tởm, đứng ở ban công hóng gió đủ rồi tôi lại quay về phòng khách.

Cẩn Thời Trầm gửi đến một tin nhắn: "Tử Tịch, chúng tôi quen nhau bao nhiêu năm như vậy, rất cảm ơn em đã giúp anh, anh thật lòng hy vọng em có thể sống tốt. Còn nữa, xin lỗi em."

Tôi hụt hẫng, nuốt xuống vị chua xót dâng lên, ném điện thoại đi tắm, vạt áo lễ phục rũ trên mặt đất, còn dấu chân tôi thì in trên đó.

Rõ ràng bây giờ tôi có thể nói với anh, nếu không phải tôi lên giường với người đàn ông đó, thì làm sao anh có thể một bước thành danh, nhưng tôi đã không nói.

Bởi vì, anh không yêu tôi. Nếu tôi nói ra, thì anh sẽ áy náy với tôi mất.

Vậy tôi còn cần gì phải làm cho quá khứ trở nên méo mó chứ.

Văn phòng của tôi và văn phòng của anh chỉ cách nhau một bức tường, nhưng tôi và anh lại như cách một sa mạc Sahara.

Đám cưới của họ đến gần, tôi cũng càng thêm khó chịu, luôn cảm thấy sắp thở không nổi nữa rồi, cũng định thu dọn đồ đạc rồi biến đi thôi, những năm nay cũng coi như sống khá giả, dù sao cũng là một tổng tài à, không có công việc này thì vẫn có thể ăn uống miễn phí nhiều năm, huống chi còn có thẻ đen của Cẩn Thời Trầm làm bảo đảm nữa chứ.