Chương 4

Tôi thổi tắt nến ngay tức khắc, xắn một miếng bánh kem nhét vào miệng: "Không thèm ước đâu, mấy thứ này toàn gạt người thôi, nếu mà linh nghiệm, sao anh vẫn chưa thuộc về em."

Đôi tai của anh thật đặc biệt, tự động bỏ qua nửa câu sau của tôi, sắc mặt chẳng hề thay đổi mà ôn tồn nói: "Vậy thì ăn nhiều bánh kem một chút, em lẩm bẩm muốn ăn từ lâu rồi còn gì."

Tôi níu lấy tay anh, ngước mặt nhìn anh: "Đừng trốn tránh em."

Anh lại trầm mặc, tôi bỗng đứng dậy nhảy lên ghế, từ trên cao nhìn xuống anh, nâng niu gương mặt anh, men rượu ngấm vào người chẳng nói chẳng rằng liền hôn xuống.

Gió mát từ ban công thổi vào, rèm cửa bị thổi tung, nhẹ nhàng bay lượn trong gió, chiếc chuông gió tôi mua phát ra âm thanh thánh thót, tựa như một khúc nhạc nền bi kịch.

"Thời Trầm..." Trán tôi tựa vào sống mũi của anh: "Em thích anh."

Anh muốn đẩy tôi ra, nhưng bị tôi mạnh mẽ níu lại: "Anh không thể thuận theo em một lần thôi sao!"

Nụ hôn của tôi rơi trên mắt anh, má anh, môi anh, cổ anh, vành tai anh, chẳng chút ngượng ngùng mà thốt lên: "Thời Trầm, chỉ một lần thôi."

Tôi thấy trong mắt anh du͙© vọиɠ dần bùng cháy, tựa như ánh mặt trời chói chang của mùa hạ, bàn tay anh ôm chặt lấy eo tôi rồi dùng sức nhấc bổng tôi lên.

Khi cánh cửa đóng lại, thanh âm cuối cùng vọng đến là tiếng chuông gió reo trong gió.

Đến tận bây giờ tôi vẫn không hối hận vì đã trao lần đầu cho Cận Thời Trầm, dẫu cho anh chẳng yêu tôi, dẫu cho anh chẳng hề nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi, ngược lại, tôi rất may mắn vì đó là anh.

Nghe đâu cuộc thi thiết kế kia nếu đoạt giải nhất cấp thành phố sẽ được vào vòng quốc gia, nếu đoạt giải ba chung cuộc ở vòng quốc gia sẽ có cơ hội ra nước ngoài học tập.

Tiếc thay, hạng người không thân thế, không bối cảnh như Cận Thời Trầm làm sao có thể đoạt giải.

Nhưng hết sức bất ngờ, bản thảo thiết kế của Cận Thời Trầm lại đoạt giải nhất thành phố, trong buổi tiệc mừng công hôm đó, tôi đã gặp rất nhiều nhân vật lớn, có cả lãnh đạo thành phố, những nhà thiết kế có tiếng tăm trong thành phố, còn có cả bên tổ chức cuộc thi nữa.

"Triệu tiểu thư là người của cậu?" Lão già béo ục ịch liếc nhìn tôi, hỏi Cận Thời Trầm.

"Trợ lý."

"À..." Lão già gật gù đầy ẩn ý.

Hôm đó, tôi đã cãi nhau một trận rất lớn với Cận Thời Trầm, tôi vô ý làm đổ cốc nước, làm ướt bản thảo của anh, đó là bản thảo anh thức trắng mấy đêm để vẽ, là để tham gia cuộc thi cấp quốc gia.

"Em đi theo anh bao lâu rồi, sao vẫn cứ bất cẩn như vậy!" Đó cũng là lần đầu tiên anh nổi giận với tôi.

"Em xin lỗi rồi mà, em đâu có cố ý." Tôi thật sự không cố ý, thành ra như vậy tôi cũng rất sốt ruột.

"Triệu Tử Tịch, sao em cứ gây thêm rắc rối cho anh vậy."

"Anh cảm thấy em là phiền phức, đã vậy thì anh giữ em bên cạnh làm gì!" Tôi đóng sầm cửa xông ra ngoài.

Trên đời này không ai hiểu rõ tâm trạng muốn thành công của anh hơn tôi, nhưng bây giờ tôi lại trở thành gánh nặng của anh.

Tôi hít sâu một hơi, không dám hồi tưởng thêm nữa, run rẩy vặn vòi nước, vốc mấy vốc nước lạnh lên mặt, tức thì tỉnh táo hơn không ít.

Tôi trong gương xa lạ và dơ bẩn.

Tôi nghe thấy bên phòng khách có tiếng mở cửa, sao anh lại đến đây, theo lý mà nói anh sẽ không bao giờ đặt chân đến đây nữa mới phải.

Tôi thấy trên tay anh xách một cái túi lớn, hình như là túi của cửa hàng áo cưới kia.

"Chiếc váy này hợp với em hơn, chiếc hở lưng kia đừng mặc."

"Anh đến đây chỉ để đưa một chiếc váy?"

Cận Thời Trầm rút mấy tờ khăn giấy, bước đến trước mặt tôi, tỉ mỉ lau đi những giọt nước trên mặt tôi: "Chưa tẩy trang đã rửa mặt?"

"Anh đến đây chỉ để nói với em là phải tẩy trang rồi mới rửa mặt?"

"Tử Tịch..." Anh gọi tên tôi, nhẹ nhàng như gió thoảng: "Em đừng trách anh."

Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã thất thần, anh chỉ cần đối xử dịu dàng với tôi một chút thôi là tôi sẽ sa ngã ngay, tôi đảo mắt, cười vô tâm vô phế, vươn tay định sờ vào chiếc lễ phục kia.

"Em trách anh gì chứ, em có thể trách anh gì đây. Anh có hứa hẹn gì với em đâu."

"Rời khỏi đây, tìm một người đàn ông tốt mà sống cho tử tế."

"Anh không cần phải dặn dò mãi chuyện bảo em rời đi, em không tiện đến mức đi làm lẽ đâu, nhưng anh phải biết rằng khoảng thời gian anh và Liễu Mộ Mộ ở bên nhau, em chưa bao giờ là tiểu tam."

Anh quay lưng về phía ban công, ánh trăng ngoài cửa sổ đổ xuống người anh, đôi mắt sâu thẳm: "Tử Tịch, anh chỉ hy vọng em sống tốt."