Thật đáng thương, mối tình đầu của tôi còn chưa kịp nở đã tàn úa. Tôi cứ ngỡ thời gian trôi qua, mọi chuyện sẽ tự nhiên mà thành.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Liễu Mộ Mộ cứ liên tục hỏi tôi anh soái ca tối qua là ai, con người vốn dĩ thùy mị như cô ấy hiếm khi lộ vẻ si mê đến vậy, tôi bảo với cô ấy đó là đối tác hợp tác, cũng có thể xem là ông chủ của tôi.
Ánh mắt cô ấy ánh lên những tia ái mộ cuồng nhiệt hơn, cứ như thể đã trúng độc.
Sau này Mộ Mộ cứ theo tôi đến cửa tiệm, giúp đỡ tính toán sổ sách, nhập hàng, dọn dẹp vệ sinh, còn tôi và Cận Thời Trầm thì cứ ngồi đó chuyên tâm vẽ bản thiết kế.
Mộ Mộ cứ hễ đổ mồ hôi là dễ ửng đỏ cả khuôn mặt, làn da vốn dĩ trắng nõn của cô ấy hễ ửng đỏ lên thì lại trông chẳng khác nào trái đào tiên, căng mọng mướt mát.
Lần đầu tiên Cận Thời Trầm vẽ bản thiết kế mà đã xao nhãng, anh ra ngoài mua nước giải khát lạnh cho Mộ Mộ.
Tôi cũng xao nhãng, anh đã bao giờ đối xử với tôi như vậy đâu.
Tôi thu hồi dòng suy nghĩ miên man của mình, nhìn họ giờ đây ân ái ngọt ngào mà cảm thấy vô cùng hối hận.
"Mộ Mộ, đây là chiếc vòng tay anh thiết kế cho em." Cận Thời Trầm lấy ra một chiếc hộp nhung đen từ trong túi áo vest, chiếc vòng tay nạm đầy kim cương lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp của cửa tiệm.
"Những đường nét giao thoa vào nhau là hình ảnh của cành liễu, tượng trưng cho em, xinh đẹp đoan trang, hiền thục nết na."
"Thời Trầm..." Liễu Mộ Mộ cảm động đến rơi lệ, sà vào vòng tay anh.
Ngoài những lúc nằm dưới thân Cận Thời Trầm kêu la phóng đãng, thì anh chẳng cho tôi thêm bất cứ điều gì, đến một cái ôm cũng không có, những ký ức ít ỏi về hơi ấm l*иg ngực của anh vẫn còn dừng lại ở lần say rượu ngã vào lòng anh khóc năm nào.
Tôi quay người đi không nhìn đôi uyên ương ân ái kia, ngước mặt lên trời, bởi tôi biết lần khóc gần nhất của tôi cũng là vào cái ngày hôm ấy.
Có lẽ sự kiên cường đến cố chấp này của tôi chính là điều mà anh không thích ở tôi, tôi vốn dĩ luôn là một người kiên quyết, cố chấp, phóng khoáng, nên những năm tháng yêu Cận Thời Trầm tôi cứ như kẻ ngốc đâm đầu đến cùng, mười năm dài đằng đẵng, chưa từng từ bỏ.
Nhưng kể từ nay về sau tôi chẳng còn lấy một tia cơ hội nào để lật ngược thế cờ.
Cuối cùng tôi cũng đã đi đến cuối con đường, một con hẻm cụt.
Rõ ràng bây giờ tôi có thể nói với Liễu Mộ Mộ, người đàn ông đã cùng tôi ân ái, người tôi yêu sâu đậm, người khiến tôi đau khổ chính là Cận Thời Trầm, nhưng tôi đã không làm vậy.
Bởi lẽ, anh chẳng mến thương tôi. Ví như tôi thổ lộ, e rằng anh sẽ oán hờn tôi mất.
Vậy thì, cớ gì tôi phải đẩy mình vào chốn vạn kiếp bất phục này?
Khi tôi về đến căn hộ sau buổi thử lễ phục, thân tâm rã rời, đôi mắt mỏi mệt vô ngần.
Ôm ấp, hôn hít, ân ái mặn nồng đến chói cả mắt tôi rồi.
Tôi ngắm dung nhan mình trong gương, mái tóc sóng dài buông lơi, gương mặt son phấn đậm đà nhưng chẳng vương chút niềm vui, vết hoan ái trên ngực hằn rõ mồn một, nhưng kể từ nay sẽ vĩnh viễn không còn nữa.
Kỳ nghỉ hè năm thứ hai đại học, Liễu Mộ Mộ về quê, còn tôi ở lại thành phố A, chuyển đến sống trong nhà Cận Thời Trầm.
Anh sống một mình, một phòng ngủ, một phòng khách, thêm chiếc ban công nhỏ xinh, ban công ngập tràn hoa cỏ, phòng ốc sạch sẽ tinh tươm, phong cách giản đơn rất giống với con người anh.
"Em ngủ phòng ngủ, anh ngủ phòng khách, ga giường đều mới tinh, sạch sẽ." Anh xếp hành lý của tôi ngay ngắn rồi vùi mình vào bàn làm việc, cặm cụi vẽ bản thảo.
Nếu tôi không phải là trẻ mồ côi, nếu một tháng sau không có cuộc thi kia, anh hẳn sẽ chẳng đời nào cho tôi vào ở cùng, phải không?
Thực ra, Cận Thời Trầm là người rất chu đáo, tỉ mỉ, ví như anh luôn nhớ rõ ngày sinh của tôi.
Hôm ấy, tôi đang cuộn tròn trên ghế sofa xem ti vi thì anh từ ngoài trở về, tay xách theo chiếc bánh sinh nhật.
"Oa! Bánh kem lạnh kìa! Đắt lắm hả anh?"
"Không phải em muốn ăn từ lâu rồi sao."
"Thời Trầm, anh tốt quá."
"Anh đi nấu mì cho em."
Anh bảo sinh nhật nhất định phải ăn mì trường thọ, năm nào anh cũng chấp nhất như vậy.
Thừa lúc anh nấu mì, tôi chạy xuống cửa hàng tạp hóa dưới lầu mua hai chai Nhị oa đầu, trong ánh mắt kinh ngạc của anh, nhanh như chớp nuốt liền hai ly.
"Con gái con đứa sao cứ thích uống rượu thế không biết."
"Em vui mà."
Anh buông đũa xuống, bước đến bên tôi giật lấy ly rượu, đẩy bánh kem đến trước mặt tôi: "Thổi nến đi, ước nguyện đi em."