Chương 2

Trong xương tủy, Cận Thời Trầm lại là một người đàn ông rất mực truyền thống, làm việc là làm đến nơi đến chốn, cái gì cũng phải trọn vẹn hoàn hảo, đương nhiên anh sẽ không thích kiểu váy hở lưng, hở ngực kia, mà trớ trêu thay, tôi lại theo đuổi phong cách ấy.

"Mộ Mộ, lễ phục phù dâu tôi chọn chiếc này nhé." Tôi chọn một chiếc váy dài xẻ sâu chữ V, hở lưng, chấm đất.

"Rất hợp với cậu đó, cậu mặc lên nhất định sẽ rất quyến rũ."

"Không phải người đàn ông nào trên đời cũng thích kiểu đó đâu, ví như Thời Trầm nhà cậu thích cậu thanh thuần, e ấp như thế này đấy."

Liễu Mộ Mộ che miệng cười, mặt đỏ ửng, kéo tôi vào phòng thay đồ.

"Á... Tử Tịch, trên ngực cậu..."

Tôi cúi đầu nhìn, đó là dấu Cận Thời Trầm để lại. Anh thật ra cũng không hẳn là quá truyền thống, dù sao trong chuyện này anh cuồng nhiệt như hổ đói, hung mãnh vô cùng.

"Tử Tịch, chẳng lẽ là do bạn trai bí ẩn của cậu làm đó hả?"

Tôi gật đầu: "Ừ, nhưng hôm nay chúng tôi lên giường xong là chia tay rồi."

"Hả? Vì sao vậy?"

"Bởi vì, giữa chúng tôi chỉ có nɧu͙© ɖu͙©, không có ái tình."

Mặt Liễu Mộ Mộ càng đỏ hơn, ai bảo tôi ăn nói lúc nào cũng huỵch toẹt như vậy.

"Mộ Mộ, sau khi dự xong hôn lễ của cậu, tôi sẽ rời khỏi thành phố A."

Cô ấy lại giật mình: "Vì sao?"

"Vì tôi bị tổn thương rồi, ngàn lần không nên vạn lần không nên lại đi yêu cái người đàn ông kia, chia tay rồi tôi phải tìm chỗ nào đó trốn chứ."

Tôi giúp cô kéo khóa váy cưới lên, lại sửa sang lại tóc tai: "Được rồi, lát nữa cậu bước ra ngoài nhất định sẽ khiến anh ta kinh diễm đó."

Gương mặt Cận Thời Trầm đúng là vạn năm không đổi, vẫn là bộ mặt núi băng, trong đôi mắt tĩnh lặng của anh lại chẳng hề có chút kinh ngạc nào, chỉ là ôm lấy Mộ Mộ, đặt lên gò má cô một nụ hôn nhẹ nhàng.

"Rất đẹp." Anh nói.

"Vậy còn tôi, tôi không đẹp sao?" Tôi dày mặt hỏi.

Ánh mắt anh dừng lại trên gò bồng đào ẩn hiện của tôi hai giây rồi dời đi, nhàn nhạt nói: "Cũng rất đẹp."

Nhìn dáng vẻ xứng đôi của họ, tôi bỗng dưng không còn dũng khí tham gia hôn lễ của họ nữa, ai bảo tôi ghen tị đến thế cơ chứ.

Liễu Mộ Mộ là bạn cùng phòng đại học của tôi, vào thời điểm đó tôi và Cận Thời Trầm đã quen nhau được ba năm rồi, anh mở một tiệm trang sức ở trường cấp ba của tôi, tất cả đều do chính tay anh làm, ba năm đó gần như toàn bộ tiền tiêu vặt của tôi đều dùng để mua trang sức do anh làm.

Thời gian lâu dần, tự nhiên mà bắt chuyện.

"Cô rất thích thiết kế của tôi?"

Tôi gật đầu.

"Nhưng cô còn là sinh viên, có một số món đồ không hợp với cô."

"Nhưng rồi tôi cũng sẽ trưởng thành thôi, lên đại học, đi làm chẳng phải sẽ hợp sao."

Ánh mắt anh nhìn tôi vẫn trầm ổn, kín đáo như trước: "Hay là cứ dành dụm tiền mua sách ôn thi đi."

"Tôi sẽ chăm chỉ học hành, bởi vì tôi muốn thi vào trường đại học thiết kế trang sức tốt nhất, giống như anh tạo ra những món trang sức xinh đẹp."

Đồng tử của anh khẽ lay động: "Cô có hứng thú với cái này?"

"Dạ có."

Từ ngày ấy, tôi trở thành cánh tay phải của Cận Thời Trầm, khi thì trông coi cửa tiệm, lúc lại lo liệu nguyên liệu, anh không chỉ trả lương mà còn tận tình chỉ bảo bài vở cho tôi, tài năng sư phạm của anh thật không phải dạng vừa. Thì ra, anh không chỉ tuấn mỹ mà còn tài hoa đến thế.

Sau khi như ý thi đỗ vào đại học A, chẳng bao lâu sau, một chuyện khiến tôi mãi mãi hối hận đã xảy ra. Nếu ngày đó tôi không say túy lúy đến thế, thì Cận Thời Trầm đã chẳng dùng điện thoại của tôi gọi cho Liễu Mộ Mộ đến đón tôi về ký túc xá, như vậy thì họ đã không quen biết nhau, Liễu Mộ Mộ đã không vừa gặp đã yêu anh, thì tôi đã không rơi vào kết cục bi thảm như ngày hôm nay.

Nhưng nếu tôi không say, thì tôi phải đối diện với sự im lặng của Cận Thời Trầm như thế nào đây?

Tại quán nướng ven đường, tôi mượn men say để giải phóng lòng mình, ban đầu là nói lung tung một tràng dài, sau đó trực tiếp nắm lấy tay anh hỏi: "Anh có yêu em không?"

Tôi chẳng dám thổ lộ em yêu anh, nên mới hỏi anh rằng anh có yêu em không.

Gió nhẹ hiu hiu, anh lặng lẽ uống từng ngụm bia mát lạnh.

Tôi khẽ cười, buông tay anh ra, rồi lại thao thao bất tuyệt một tràng dài, men say dần dần tê liệt thần kinh của tôi, làm nhòe đi tầm mắt của tôi, à không, là nước mắt đã làm nhòa đi tất cả, tôi say khướt nhưng chẳng hề phát điên mà chỉ ngoan ngoãn tựa vào lòng anh khóc thút thít.