Chương 1

Cận Thời Trầm sắp kết hôn rồi, sau khi ân ái cùng tôi, anh còn đưa một tấm thiệp mời.

Tôi rít điếu thuốc của anh, tựa vào giường nhìn tấm thiệp mời màu hồng phấn, Cận Thời Trầm tiên sinh và Liễu Mộ Mộ tiểu thư, ngày 07 tháng 07 năm 2015, hoan nghênh đến tham dự.

"Ảnh chụp đẹp lắm." Tôi nói.

Anh vừa cài nút áo sơ mi vừa nói: "Thực xin lỗi, Tử Tịch."

Tôi khẽ cười, hút xong hơi thuốc cuối cùng: "Chúng ta đâu phải lần đầu lên giường."

Anh mặc quần áo chỉnh tề nhìn tôi, đôi mắt hẹp dài tĩnh lặng: "Em biết điều anh nói không phải cái này."

"Nhưng em thật sự không nghĩ ra ngoài thể xác ra thì anh còn gì cần phải xin lỗi em."

Anh từ trong tủ lấy ra một chiếc váy liền thân mới đưa cho tôi: "Dự xong hôn lễ thì rời khỏi thành phố A đi."

Tôi cười hì hì mặc quần áo, đi đến trước mặt anh vỗ vỗ vai anh, đùa giỡn nói: "Cận Thời Trầm, sao anh giống mấy tên đàn ông xấu xa trong phim truyền hình thế, lợi dụng xong rồi vứt bỏ hả, muốn em đi thế nào cũng phải đưa cho em một tấm chi phiếu chứ."

Cận Thời Trầm là một người đàn ông không thích cười, anh luôn lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm như một giếng nước sâu, đường nét góc cạnh rõ ràng, làn da trắng như ngọc, cử chỉ toát lên vẻ cao quý. Bao nhiêu năm như vậy, anh cuối cùng cũng từ một người bán trang sức nhỏ bé vô danh trở thành nhà thiết kế trang sức hàng đầu trong nước, anh là hoa tươi, còn tôi là lá xanh tôn anh lên.

Anh không đưa chi phiếu cho tôi, mà lấy ra một tấm thẻ đen, giọng điệu lạnh nhạt: "Không giới hạn số tiền."

Tôi xua xua tay: "Không cần đâu không cần đâu."

Tôi và Cận Thời Trầm quen nhau mười năm rồi, tôi từ một thiếu nữ ngây ngô biến thành một người phụ nữ môi đỏ quyến rũ, rồi biến thành Triệu tổng cao cao tại thượng, anh vẫn luôn ở bên cạnh tôi, tôi từ đối tác của anh biến thành đối tượng phát tiết thỉnh thoảng khi khó kiềm chế du͙© vọиɠ, rồi biến thành bạn thân của vị hôn thê của anh, anh luôn đối với tôi với thái độ thờ ơ, may mắn thay, dưới vẻ ngoài lạnh lùng của anh thì trái tim kia vẫn còn chút lương tâm, không để tôi từ một cô bé yêu mến anh biến thành một người phụ nữ yêu anh sâu sắc, rồi biến thành... Bồ nhí không thể gặp ánh sáng.

Anh ném tấm thẻ đó lên giường, liếc nhìn tôi một cái rồi rời khỏi căn hộ.

Mặc dù tấm thẻ này dù thế nào cũng không đủ để mua mười năm của tôi, nhưng nếu anh đã để lại thì tôi cứ dùng vậy, nhỡ đâu tôi sa cơ lỡ vận thì sao.

Điện thoại trên tủ đầu giường rung lên, là Mộ Mộ.

"A lô, có chuyện gì không?" Tôi vẫn còn đang mân mê tấm thẻ đen kia.

"Tử Tịch, tôi phải đi thử váy cưới rồi, cậu cũng đến đi, cậu là bạn phù dâu của tôi mà." Giọng nói ngọt ngào hiền dịu của cô ấy nghe có vẻ hạnh phúc vô cùng.

Tôi nhìn đống bừa bộn trên giường cũng không thấy buồn bã gì, dù sao thì một tiếng trước Cận Thời Trầm cũng đã mang lại hạnh phúc tìиɧ ɖu͙© cho tôi rồi.

"Thế à, vậy cậu gửi địa chỉ cho tôi đi."

Lúc đến trước cửa tiệm váy cưới kia tôi còn đang nghĩ rời khỏi thành phố A thì đi đâu đây, dù sao thì Cận Thời Trầm cũng sẽ không cần tôi nữa rồi, dứt khoát di dân luôn đi, nhưng mà thủ tục di dân hình như rất nhiều thì phải, tôi là một người chỉ có một chữ thôi, lười. Thế giới rộng lớn như vậy, rời khỏi anh, tôi dường như không còn nơi nào để dừng chân nữa.

Liễu Mộ Mộ cho tôi một cái ôm nhiệt tình: "Hồn vía lên mây thế, cậu đang nghĩ gì đấy?"

Cận Thời Trầm ngồi trên sofa không cảm xúc nhìn tạp chí, tôi cười cười nói: "Tôi đang nghĩ Thời Trầm... Và cậu nên mặc đồ thế nào thì sẽ đẹp hơn."

Cô ấy kéo tôi đến trước một hàng váy cưới, giữa đôi mày hiện lên vẻ ngọt ngào: "Tử Tịch, cậu thấy cái nào đẹp?"

"Cậu mặc gì cũng đẹp." Câu này tôi không nói bừa đâu. Gương mặt và vóc dáng của Liễu Mộ Mộ hồi đại học đã là mỹ nhân được công nhận. Nếu ở thời xưa thì chính là Tây Thi tái thế, còn ở hiện đại thì giống Lâm Chí Linh hay Jun Ji-hyun (Toàn Chí Hiền). Ngoại hình của cô ấy rất hợp với tính cách – đều rất thuần khiết.

Đó cũng là lý do mà Cận Thời Trầm muốn kết hôn với cô, cô đủ dịu dàng, đủ đơn thuần, thích hợp làm một người vợ đảm đang việc nhà.

Anh nói tôi là con ngựa hoang, ai cũng chẳng thể nắm nổi cương, cũng chẳng thể đến gần.

Vậy mà tôi vì anh từ bỏ cả thảo nguyên, anh lại tưởng tôi chỉ nhất thời mới lạ.

"Thời Trầm, anh thấy mặc kiểu quây ngực đẹp hơn hay có dây đẹp hơn?" Cô ấy hỏi.

Anh đặt quyển tạp chí trong tay xuống, nhìn hai chiếc váy cưới Liễu Mộ Mộ chọn, ngẫm nghĩ một hồi: "Có lẽ có dây thì hơn."