Chương 8: Đêm nay ngủ lại đây

Lục Trạm bật cười: “Bé cưng, em nói xem, người bị em lạnh nhạt vẫn luôn là anh.”

Anh bóp cằm cô: “Ở chỗ em anh chẳng lấy có quyền gì, ai bắt nạt ai?”

“Em không có ý đó...”

“Có ý hay không chỉ em tự rõ.”

Sự thật là trong mối quan hệ này, chính Đường Căng luôn cố gắng giấu giếm, cố gắng phủ nhận, cố gắng giữ khoảng cách với anh trước mặt người khác.

Thấy sắc mặt anh trầm xuống, Đường Căng vội xuống nước.

“Vậy coi như chúng ta huề nhau.”

“Huề?”

Bàn tay Lục Trạm áp vào hông cô: “Anh còn chưa vào, em đã muốn huề rồi?”

“...”

Đường Căng cụp mắt, lặng lẽ quay mặt đi.

Sinh lý của cô mấy ngày này tới, do thể chất, gần ngày sẽ khó chịu, Lục Trạm biết.

Đương nhiên, nếu anh quên hoặc giả vờ quên, Đường Căng cũng chẳng làm gì được.

Cô im lặng không phải đang mặc cả, mà là bất lực với anh, hứng lên thì chuyện hỗn xược hơn anh cũng từng làm.

Năm ngoái, lúc liên hoan mừng năm mới, Lục Trạm mang theo dấu vết xuất hiện ở buổi tiệc là vì trước đó anh đã làm loạn trong xe, Đường Căng giãy giụa tức giận nên cắn anh một cái.

Chỉ là cuối cùng Đường Căng cũng không dám cắn mạnh, rơi vào mắt Thịnh Diệc Thư và mọi người thì lại bị coi thành vết hôn nhàn nhạt.

Quần áo Đường Căng xộc xệch, mái tóc dài xõa trên gối, trong không khí vẫn còn phảng phất hương ngọt ngào ám muội chưa tan.

Lục Trạm nhìn cô thật lâu, trầm giọng: “Đêm nay ngủ lại đây.”

Nói xong liền đứng dậy.

*

Tiếng nước tí tách, Lục Trạm bước vào phòng tắm.

Cửa phòng vẫn khóa, đó là khóa điện tử do chính Lục Trạm thiết kế, Đường Căng không thể mở được.

Ba mẹ Lục Trạm không biết có còn dưới lầu không, Đường Căng cũng hoàn toàn không dám tự tiện đi ra ngoài.

Lục Trạm đã giúp cô xử lý sạch sẽ rồi mới vào tắm, Đường Căng nằm ngửa trên giường nghỉ một lát, sau đó lại dời sang ghế sô pha.

Chống cằm ngẩn người một lúc, quả thật không có việc gì làm, mà Lục Trạm cũng chưa ra ngay, cô dứt khoát đứng dậy đến kệ sách bên tường chọn lấy một quyển.

Dưới ánh đèn ấm, thiếu nữ cuộn mình trên sô pha, ôm sách đọc yên lặng.

Khuôn mặt Đường Căng vốn hợp với tính cách của cô — mặt tròn nhỏ nhắn, sống mũi thanh tú, khi ngẩng mắt lên dưới bọng mắt còn có quầng sáng mềm mại, phối hợp cùng đuôi mắt bẩm sinh hơi xếch, tạo thành một loại mâu thuẫn vi diệu.

Vừa có nét ngây ngô của thiếu nữ, lại vừa ẩn chứa vài phần quyến rũ non nớt.

Môi trên tự nhiên hơi chúm, môi châu hồng nhạt kia chính là chỗ Lục Trạm thích nhất, mỗi lần hôn, thói quen của anh đều là ngậm lấy nó trước, rồi mới dùng đầu lưỡi tách ra tiến vào.

Đường Căng đọc sách dễ nhập tâm, mãi đến khi cảm giác thấy một bóng đen cao lớn phủ xuống bên cạnh, cô mới ngẩng đầu lên, liền chạm ngay vào ánh mắt nóng rực mờ tối của Lục Trạm đang tựa ở khung cửa.

Cô vội vàng gấp sách đứng dậy.

Lục Trạm đi tới: “Hốt hoảng cái gì, muốn đọc thì cứ đọc tiếp.”

Đường Căng lắc đầu: “Không đọc nữa.”

Cô vốn chỉ để gϊếŧ thời gian thôi.

Mỗi khi nhìn thấy thứ mình thích, Đường Căng luôn đặc biệt tập trung, tựa như lọt vào thế giới riêng, ai cũng không chen vào được.

Không biết nghĩ gì, Lục Trạm bỗng nâng cằm cô buộc đối diện với mình.

Đường Căng sững lại, theo bản năng cụp mắt tránh né.

Ánh mắt không đúng, hơn nữa còn cố ý lảng đi.

Lục Trạm cau mày: “Lại trốn anh?”

Đường Căng thật sự không hiểu anh lại bị làm sao, tính khí cậu ấm này thực sự thất thường.

“... Không có.”

Cô khẽ dùng ngón tay chạm vào thái dương anh: “Tóc anh còn nhỏ nước, để em sấy cho.”

“Không sấy khô, sau này sẽ đau đầu đấy.”

Đường Căng dịu dàng mềm mỏng, lấy nhu thắng cương, mà lại cực kỳ khéo léo.

Lục Trạm im lặng một lúc, rồi cầm tay cô lên hôn khẽ mới chịu buông.

Đường Căng xoay người đi tìm máy sấy tóc, vào phòng anh nhiều lần nên cô còn rõ vị trí đồ đạc hơn cả chủ nhân.

Tìm được máy, cắm điện, Đường Căng đứng trước gối anh, những ngón tay thon mảnh len qua mái tóc ngắn cứng của anh cùng hơi nóng.

Mái tóc nâu đen rối loạn rủ trước trán, mang theo chút lười nhác mệt mỏi.