Tin nhắn vừa gửi đi chưa được ba giây thì đã có cuộc gọi thoại đến.
“Muốn anh đi đón em à?”
“Ngày mai được không, ngày mai em nhất định...”
“Anh mở sẵn cửa lớn rồi.” Lục Trạm ngắt lời, giọng nói mang ý cảnh báo: “Tự đến đi, ngoan.”
Cuộc gọi bị ngắt, Đường Căng đứng đơ ra tại chỗ.
Nhưng cô biết nếu mình không đến, Lục Trạm chắc chắn sẽ đến thẳng nhà đón cô.
Lục Trạm vốn là người nói được làm được.
*
Nhà họ Lục và nhà họ Đường chỉ cách nhau một bức tường.
Cùng sống ở Hi Cảnh Viên nhưng sự khác biệt rất lớn.
Tòa nhà số tám nhà họ Lục là tòa “vương”, diện tích rất rộng, phía Đông giáp hành lang sinh thái vùng đất ngập nước, cây cối um tùm xanh mát.
Còn tòa nhà số bảy nhà họ Đường chỉ bằng một nửa diện tích nhà họ Lục.
Hi Cảnh Viên là nơi ba mẹ Lục Trạm ở từ khi kết hôn, có tình cảm gắn bó nên không muốn chuyển đi.
Đối với nhà họ Đường, Hi Cảnh Viên là căn nhà tốt nhất mà họ có thể mua được.
Nhiều năm qua Kiều Bạch Anh cũng từng nghĩ đến việc chuyển đến biệt thự lớn hơn, nhưng toàn bị Đường Viễn Quốc viện lý do là thiếu tiền, tiền phải dành cho công ty xoay vốn để từ chối.
Ánh trăng nhạt dần, Đường Căng đi dọc theo hàng rào đến cổng nhỏ trước vườn nhà họ Lục, giơ tay đẩy nhẹ cánh cửa ra.
Vườn nhà cây cối quanh năm xanh tốt, lối đá cuội, bóng tre, tường trắng đều đậm nét thẩm mỹ Trung Hoa.
Cô vừa bước vào, cửa nhỏ đã tự động khóa lại.
Dù Lục Trạm đã hứa sẽ xóa đoạn camera giám sát cảnh cô ra vào nhà họ Lục, nhưng Đường Căng vẫn tránh camera một cách cẩn thận.
Cô quá sợ mối quan hệ này bị người thứ ba biết được.
Biệt thự nhà họ Lục có ba tầng, tầng ba là phòng của Lục Trạm.
Ánh sáng hành lang lờ mờ, chỉ có phòng Lục Trạm phát ra ánh đèn.
Đường Căng nắm chặt váy áo, đi tới trong sự lo lắng.
Trong một mảng yên tĩnh, Lục Trạm ngồi khoanh chân trên ghế sô pha đối diện cửa, cổ áo sơ mi hơi mở ra, tay áo xắn lên một cách tùy ý, gân xanh hơi nổi lên trên cánh tay chắc khỏe.
“Hôm nay gọi em đến phòng nghỉ sao em không tới?”
“Điện thoại hết pin, em không thấy.” Đường Căng cúi đầu.
“Vậy mấy ngày nay sao không liên lạc với anh lần nào?”
“...”
Đường Căng thầm nắm chặt gấu áo: “Phải chỉnh sửa luận văn nên em hơi bận.”
“Thế à.” Lục Trạm khẽ mỉm môi, ánh đèn hắt xuống tạo một bóng sâu thẳm dưới mắt anh: “Căng Căng bây giờ đến tìm cớ qua loa với anh cũng lười luôn rồi.”
“Em không qua loa...”
Đường Căng đang cứng cổ ngẩng đầu nhìn anh thì từ dưới lầu vang lên tiếng mở cửa, cô lập tức sững người.
“Không phải anh nói ba mẹ anh tối nay không về sao?”
“Vậy thì sao.” Lục Trạm nghiêng đầu, ánh mắt mang theo lạnh lùng và trêu chọc.
Đường Căng quay người định rời đi, chưa kịp chạm tay vào tay nắm cửa thì cánh cửa vốn chỉ hé mở bỗng đóng lại kín mít.
Tiếng khóa cửa tự động vang lên "cạch".
Đường Căng không cam lòng, nắm then cửa đè mạnh xuống, đến khi làm đau lòng bàn tay mới buông ra.
Cô quá hiểu khóa cửa nghĩa là gì.
Cô hít sâu một hơi, từ từ quay đầu nhìn Lục Trạm: “Mở cửa ra.”
Lục Trạm vứt điều khiển cửa ra bên cạnh, vỗ tay lên đùi mình: “Ngồi lên đây.”
Đường Căng chớp mi, lưng gần như dán vào cửa, cô lắc đầu, giọng nói run run: “Anh Lục Trạm...”
Đây là cách Đường Căng gọi anh mỗi lần nài nỉ.
“Vô ích thôi, bé à.”
Lục Trạm gợi môi mỏng lên, giọng điệu đầy không cho phép phản kháng đầy lạnh lùng: “Anh không nói lần thứ ba đâu, qua đây.”