Chương 49: Đối tượng liên hôn mẹ chọn

Người đến toàn người xa lạ, có vài thanh niên cầm ly rượu đến bắt chuyện. Nhưng khi biết cô là người nhà họ Đường, sự hứng thú liền biến mất, chỉ mỉm cười khách sáo rồi rút lui.

Đối phương không lộ vẻ châm biếm ngầm đã xem như tử tế.

Sắc mặt Đường Căng không dao động nhiều, chỉ thấy chán ghét kiểu nơi chốn này.

Cô tự đếm ngược trong lòng, từ năm đến một, đặt ly xuống, xách váy xoay người đi ra góc vắng ở phía tây nam hội trường, muốn hít thở.

Vì mải suy nghĩ, cô không chú ý có bậc thềm lệch, bàn chân trượt mạnh.

Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trong đầu cô thoáng qua ý nghĩ: nếu ngã trước mặt bao người thế này, về sau mẹ sẽ chẳng bao giờ cho cô đi tiệc nữa – bớt mất mặt.

“Cẩn thận...”

Một giọng nam trầm ấm vang bên tai, eo cô được ai đó giữ chặt.

Khoảng cách gần quá, điều cô nhận ra đầu tiên là mùi hương từ người đó – ấm áp, như ánh sáng ban mai len qua tán rừng.

“Cô không sao chứ?”

Mọi ý nghĩ tự hủy trong đầu tan biến sạch.

Đường Căng đứng thẳng dậy, lễ phép đáp: “Không sao, cảm ơn anh.”

“Căng Căng!”

Chị cả Tang Kha vội vã chạy đến: “Vừa vào đã thấy em suýt ngã, chị sợ chết khϊếp, không sao chứ?”

Đường Căng lắc đầu.

Lúc này cô tỉnh hẳn, may mắn vì không ngã thật, bằng không chẳng những mất mặt, mà còn làm chị cả cũng khó xử.

“Bà Hàn, vị này là?”

Nghe giọng, Đường Căng mới chú ý đến gương mặt đối diện – dáng vẻ trẻ trung, nho nhã, vest màu be thanh lịch, sống mũi cao đeo kính gọng bạc.

“Vừa rồi thật cảm ơn Tổng giám đốc Từ.” Đường Kha mỉm cười giới thiệu: “Đây là em gái út của tôi, Đường Căng.”

“Cô ba, hân hạnh.” Từ Thanh Thời mỉm cười, chủ động đưa tay.

Trùng hợp, chiếc đồng hồ bạch kim trên cổ tay anh ta cùng kiểu với Lục Trạm, chỉ khác màu.

Được chị khẽ nhắc bằng khuỷu tay, Đường Căng mới hoàn hồn. Thấy tay anh ta còn đưa ra, vốn cô không quen bắt tay xã giao, nhưng nhớ anh ta vừa giúp mình, nên khẽ chạm đầu ngón tay vào lòng bàn tay anh ta.

“Ngay lập tức cho đặt biển cảnh báo.” Từ Thanh Thời dặn trợ lý: “Tránh xảy ra sự cố lần nữa.”

“Tiếp đãi chưa chu đáo, thất lễ rồi.” Anh ta nói với Đường Căng.

Đường Căng lắc đầu: “Là do tôi không để ý.”

Lúc này cô mới biết buổi tiệc từ thiện tối nay chính là do người đàn ông này đứng ra tổ chức.

“Bên kia còn chút việc, bà Hàn, cô ba, xin thất lễ trước.”

Anh ta nhìn về phía Đường Kha, nhưng ánh mắt khó phân biệt lướt qua người Đường Căng: “Lát nữa gặp lại.”

Đường Kha cười đáp: “Vâng, Tổng giám đốc Từ cứ bận việc.”

Khi anh ta vừa đi, Đường Kha liền nắm tay em gái: “Chị còn định nghĩ cách cho em làm quen, ai ngờ lại tình cờ thế này!”

Hơn nữa vừa rồi chính anh ta chủ động bắt tay.

Đó rõ ràng là tín hiệu thiện cảm ngầm.

Đường Căng lại khó hiểu: “Chị, sao em phải quen anh ta?”

Đường Kha nói: “Anh ta tên Từ Thanh Thời, Tổng giám đốc Tập đoàn Thụy Hi ở Lan Thành, cũng là... đối tượng liên hôn mà mẹ chọn cho em.”

*

Tác giả có lời muốn nói:

Đi công tác một chuyến mà bị trộm nhà [tức giận].

Anh Lục ghen đến phát điên, tiến trình ép cưới vợ bắt đầu +1%! [icon đầu chó].

Tag [Kết hôn trước rồi mới yêu] trong truyện này là chỉ em Căng, bởi vì ẻm ấy nhận ra tình cảm muộn.

Ẻm là kiểu nhân vật dần trưởng thành dần, còn anh thì là kiểu cần được cải tạo [icon đầu chó].

Sau này bé Căng sẽ được anh Lục cưng đến mức hư hỏng, muốn leo lên đầu anh cũng được. Ai bảo anh có cái não yêu đương chứ, trở thành nô ɭệ của vợ chính là định mệnh của anh!

Không có tranh giành tình cảm giữa nữ giới, mấy nhân vật phụ chỉ là gia vị chua ngọt thôi.