Chương 46: Tranh thủ nhắn tin

Đường Căng nắm chặt điện thoại, ngổn ngang trong lòng.

Điều cô muốn che giấu nhất, nhục nhã nhất, đều bị phơi bày sạch sẽ trước mặt Lục Trạm.

*

Phòng thương lượng, luật sư hai bên tranh luận kịch liệt.

Đường Viễn Quốc đến muộn, Kiều Bạch Anh ăn mặc lộng lẫy, suốt buổi cao ngạo như khổng tước, dùng cằm mà nhìn chồng cũ.

Đường Kha nín thở lo sợ, may mắn là cảnh tượng mẹ lao lên xé ba không có xảy ra.

Đường Kha là con đầu, từng cảm nhận được tình ba, đến mức này, cô ấy là người đau khổ nhất trong ba chị em.

Cuộc đàm phán kết thúc, Kiều Bạch Anh đeo kính râm, giày cao gót nện cộp cộp rời đi, để lại Đường Kha và Đường Căng.

Vành mắt Đường Kha đỏ hoe, với ba vừa oán vừa lưu luyến, phức tạp: “Ba...”

Đường Viễn Quốc đối diện con gái cả còn giữ chút lương tâm, ông ta đưa cho cô ấy một chiếc thẻ.

Với người nhà họ Đường, tiền bạc quan trọng hơn tình cảm.

Đưa thẻ, chính là cách bồi thường cao nhất trong mắt ông ta.

Trong tay còn một chiếc thẻ khác, Đường Viễn Quốc quay sang nhìn Đường Căng: “Căng Căng, con ngoan, có điều gì muốn nói với ba không?”

Đường Căng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn chìa lòng bàn tay ra.

“...”

Nhận thẻ xong, cô lập tức đưa cho Đường Kha.

Chị cả sống ở nhà họ Hàn không dễ dàng, cô biết.

Chuyện gia đình tạm lắng, thư viện quận tổ chức hoạt động kỷ niệm 50 năm thành lập, Đường Căng lại bận rộn.

Mùa hè oi ả trôi qua trong bận rộn, lặng lẽ sang thu.

Nhưng Hoài Thành khí hậu ấm, cái gọi là thu chỉ ngắn ngủi nửa tháng, rồi nhanh chóng rơi vào đông.

*

Đầu tháng mười hai, dự án liên hợp giữa Kiến Triệu ở Cảng Thành và Tập đoàn Cửu Châu khởi động, tổng phụ trách là Lục Trạm.

Phòng họp tập đoàn chật kín, bầu không khí nghiêm túc, màn chiếu liên tục lật hàng trăm bảng phân tích.

Lục Trạm ngồi chính giữa đầu bàn dài, một tay đặt trên tay vịn ghế da.

Ánh sáng máy chiếu quét qua mặt nghiêng của anh, sáng tối đan xen càng thêm uy nghiêm.

Người dẫn dắt cho Chân Mẫn Tĩnh là nhân vật lớn của bộ kỹ thuật, cũng được phân cho một chỗ ngồi dự thính, dù chỉ là ở vòng ngoài.

Ánh mắt Lục Trạm chuyên chú, anh sinh ra đã đứng ở đỉnh cao tòa nhà chọc trời. Dù không nỗ lực, tương lai người thừa kế tập đoàn vẫn là anh.

Thế nhưng anh không hề ăn chơi hoang phí, ngay cả cuộc họp nhàm chán cũng nghe nghiêm túc, chưa từng phân tâm.

Điều quan trọng là có khí độ khoan dung của người trên cao, diễn giả trên bục lỡ miệng, anh chỉ nhàn nhạt liếc mắt bảo tiếp tục.

Chân Mẫn Tĩnh vừa mới cảm khái xong, liền thấy Lục Trạm cầm điện thoại để dưới bàn, bắt đầu gửi tin nhắn.

“...”

Trong vẻ mặt tập trung ấy, thoáng lộ ra chút lơi lỏng vi diệu, không giống chuyện công việc.

Một cách khó hiểu, Chân Mẫn Tĩnh nghĩ đến Đường Căng.

Mặc dù nghe như hoang đường.

Nhưng trực giác đầu tiên của cô ta là Lục Trạm đang tranh thủ nhắn tin cho Đường Căng giữa phòng họp nghiêm túc.

Chân Mẫn Tĩnh vào làm cũng không ít lâu, thái độ của Lục Trạm với cô ta chẳng khác gì đồng nghiệp khác.

Dường như từ trước đến nay, chỉ có Đường Căng mới khác biệt trong mắt anh.

Lục Trạm liếc ra ngoài cửa sổ, trời đã tối.

Anh lướt mở khung chat ghim đầu, nhấn đúp vào ảnh đại diện của Đường Căng.

[L vỗ đầu tôi, hỏi tôi ở đâu]

Đường Căng thấy tin nhắn sau năm phút, chẳng phải đã có định vị sao, còn vỗ làm gì.

Cô trả lời: [Sửa luận văn ở trường.]

L: [Tám giờ ra cổng trường.]

[Những ngày sau được không?]

Tin nhắn gửi đi, không có động tĩnh. Từ sau hôm cô nhắc chuyện ngừng liên lạc, thái độ của Lục Trạm đối với cô càng chuyên chế hơn trước.