Môi tái nhợt, mím chặt. Thấy cô bước vào, bà ta chỉ liếc mắt rồi chậm rãi quay đi.
“Không ngờ cuối cùng ở bên cạnh tao lại là mày.”
Đường Căng đáp: “Đường Đường tìm chị cả.”
Hàm ý: nếu không phải chị cả bận, cô cũng chưa chắc sẽ tới.
Trong phòng thoáng yên lặng vài giây.
Kiều Bạch Anh nheo mắt nhìn lại, đứa con gái út mà bà ta chưa từng coi trọng vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn, cúi đầu.
Như thể câu nói kia chỉ là lời giải thích đơn giản, hoàn toàn không mang gai nhọn.
Chai truyền dịch chưa xong, Kiều Bạch Anh khép mắt nghỉ ngơi tiếp.
Tin bà ta nhập viện nhanh chóng lan ra, Thẩm Minh Tú đích thân mang hoa đến thăm.
Có năm kia, Thẩm Minh Tú trèo thang hái nho trong vườn, thang đột ngột gãy.
Nếu không có Kiều Bạch Anh đi ngang kịp đỡ, lấy thân mình che chở, Thẩm Minh Tú chắc chắn không chỉ trầy xước, mà còn có thể gãy xương nặng.
Lục Hồng Trinh coi Thẩm Minh Tú như trân bảo, sau đó cho người điều tra cẩn thận. Xác định thang hỏng chỉ vì nắng mưa lâu ngày, không phải do sơ suất hay ai cố ý hại.
Vì chuyện đó, tuy tính cách Kiều Bạch Anh khác xa Thẩm Minh Tú, nhưng đã cứu mạng, lại là hàng xóm nhiều năm, Thẩm Minh Tú vẫn luôn ghi nhớ ơn nghĩa.
Ngoài đến thăm, bà còn giới thiệu cho Kiều Bạch Anh một luật sư chuyên về án ly hôn, nổi tiếng mát tay.
Nằm trên giường bệnh, Kiều Bạch Anh đỏ mắt, nắm tay Thẩm Minh Tú: “Minh Tú, may mà còn có chị!”
Thẩm Minh Tú an ủi: “Đừng lo, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.”
Thẩm Minh Tú là vợ Lục Hồng Trinh, cũng là mẹ của Lục Trạm, sao có thể chỉ là phu nhân hiền lành ngây ngô.
Người thông minh thường hiểu rõ nhưng không nói ra.
Kiều Bạch Anh khéo đối nhân xử thế, trong giới phu nhân rất biết cách hòa hợp. Thêm tình nghĩa hàng xóm, thêm việc Thẩm Minh Tú yêu quý Đường Căng, nên tình cảm càng gần gũi.
“Đứng đây nghe lén à?”
Vai trái bất chợt bị vỗ một cái, Đường Căng giật mình.
Chưa kịp quay lại, một sức nặng đã áp xuống.
Thân hình gần mét chín của Lục Trạm khom xuống, cằm đặt lên vai cô, hai tay vòng qua ôm eo.
Da kề sát, quá mức thân mật.
“Nghe được gì rồi?”
“Không... không có gì.”
Cô vội giãy ra: “Đừng ôm em...”
Dù ở tầng VIP ít người qua lại, nhưng nếu dì Minh Tú bước ra nhìn thấy thì chẳng hay.
“Sao anh lại tới đây?”
Đường Căng hạ giọng, sợ trong phòng nghe thấy.
“Đưa mẹ anh đến.”
Lục Trạm bóp nhẹ eo cô, khẽ nhíu mày: “Mới hai ngày thôi, sao đã gầy thế này?”
“Không hề, anh đừng động tay...!”
Cô luống cuống né tránh, vô tình làm cánh cửa khẽ mở thêm một khe, tiếng bên trong vang ra rõ mồn một.
“Giờ tôi thế này cũng đành nhận mệnh thôi. A Kha còn có nhà họ Hàn chống lưng, Vi Vi từ nhỏ đã có chủ kiến, giờ cũng có năng lực, chẳng cần ai lo.
Kiều Bạch Anh dừng một chút, nói than thở với giọng điệu như mang tình mẹ con: "Chỉ có Căng Căng là tôi không yên tâm.”
Thẩm Minh Tú hỏi: “Ý chị là?”
“Chị cũng biết tính nó, mềm yếu, giờ lại không còn ba che chở, sau này e sẽ bị người ta bắt nạt."
"Minh Tú, tôi biết chị cũng quý nó, hay là... để nó nhận chị làm mẹ nuôi đi? Như vậy sau này có thêm một người bảo vệ nó.”
Đường Căng chết lặng tại chỗ.
Thì ra chừng ấy năm, ý nghĩ này của mẹ vẫn chưa hề nguội lạnh.
Mà tệ hơn — tất cả những lời khó nghe, đầy toan tính này, Lục Trạm đều đã nghe rõ.
Mẹ cô tính toán đến cả mẹ anh.
Đầu óc trống rỗng, môi run run nhưng không biết nói gì với anh.
Ngay sau đó, cửa phòng bị Lục Trạm đẩy mở.