Đường Căng mặc chiếc váy giống hệt kiểu của mình mà Lục Trạm không biết từ bao giờ đã sai người mua rồi đưa đến.
Nói là “giống hệt” cũng chưa hẳn, chiếc của cô mua ở phố đi bộ gần trường đại học, còn chiếc anh tặng dán nhãn giá 53 nghìn tệ.
“Không tệ.”
Lục Trạm nhìn sang: “Sau này ít mặc hàng nhái đi.”
Đường Căng: “...”
Lời cảm ơn suýt ra đến môi lại bị cô nuốt xuống.
Quả thật chú Lục và dì Minh Tú đã ra ngoài, bữa sáng là Lục Trạm gọi nhà hàng mang đến.
Khác hẳn không khí lạnh lẽo bữa tối hôm qua.
Lúc này anh hoàn toàn buông thả bản tính, ăn được mấy miếng đã kéo Đường Căng ngồi vào lòng, còn nói ngồi ghế không thoải mái bằng ngồi trên chân anh.
Đồ ăn ngoài nhà hàng làm sao hợp khẩu vị kén chọn của thiếu gia Lục, anh ăn rất ít, phần thừa đều gắp hết vào bát cô.
Ngồi trên đùi anh ăn sáng quả thật chẳng thoải mái chút nào, hai chân lơ lửng chẳng chạm đất, nhưng anh không chịu buông, Đường Căng đành chịu.
“Còn mỏi tay không?”
Một ngụm sữa suýt làm cô sặc, mà khổ nỗi màu sữa lại có hơi giống...
Tai cô đỏ bừng: “Không...”
Câu trả lời chẳng quan trọng, Lục Trạm vẫn xoa nắn như cũ, cánh tay trắng nõn sắp bị anh xoa đến đỏ lên.
Anh đẩy điện thoại của cô đến trước mặt: “Nếu đã là người không quan trọng, vậy còn phí thời gian đi ăn với tên đó làm gì?”
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng gõ lên bàn, môi mỏng mỉm cười nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo, không cho chối từ: “Trả lời tin nhắn.”
Đường Căng đành cầm máy.
[Xin lỗi đàn anh Phùng, dạo này em hơi bận, sẽ không đi ăn cùng mọi người nữa.]
Nhắn xong, cô vẫn cảm thấy cần giải thích:
“Không phải chỉ có em với anh ấy, là nhiều người cùng ăn.”
“Nhiều người thì càng không cần đi, em vốn ghét nhất mấy kiểu xã giao này còn gì.”
“Nhưng em cũng phải học cách tự lập, phải trưởng thành chứ.”
Lục Trạm chẳng để tâm, ngón tay khẽ lướt bên má cô: “Có anh ở đây, em có thể mãi mãi làm chính mình.”
Lòng Đường Căng khẽ rung động, lặng im.
Anh chẳng lẽ không nhận ra, ngay lúc này ép cô từ chối tin nhắn Phùng Dịch, cô đã chẳng còn là chính mình nữa rồi sao.
“Sao, còn luyến tiếc à?”
“Không có...”
Cô lắc đầu, vẻ ngoan ngoãn, giọng cũng nhẹ. Chuyện đã qua rồi, không cần đào sâu nữa, vô nghĩa, cũng chẳng thay đổi được gì.
Uống nửa cốc sữa, viền môi còn dính một vòng bọt trắng liền bị Lục Trạm cúi xuống liếʍ sạch. Nụ hôn anh rất dịu dàng, như muốn xoa dịu cô.
Nhưng lời nói lại khiến người ta kinh hãi: “Tối qua anh đã muốn hôn thế này rồi.”
Chỉ là khi đó bà Thẩm còn ngồi ngay bên cạnh.
Một khi muốn chuyên tâm làm việc gì, Lục Trạm sẽ làm đến tận cùng — ví dụ như hôn.
Môi anh mỏng nhưng mềm, chạm vào mang chút mát lạnh khiến người ta thoải mái. Động tác tỉ mỉ, dây dưa, đầu lưỡi nhẹ nhàng quấn lấy đầu lưỡi cô, hút mυ"ŧ, dòng nước ấm áp xóa nhòa hết chút khúc mắc còn sót lại.
Mãi cho đến khi chuông điện thoại vang lên chen ngang bầu không khí mờ ám.
Trong ống nghe, Đường Kha lo lắng nói: “Căng Căng, mẹ nhập viện rồi!”
Đường Căng khựng lại, nắm chặt điện thoại.
Không sinh được con trai cho Đường Viễn Quốc khiến cuộc sống không như ý gần như trở thành phản ứng nhạy cảm trong tâm lý của Kiều Bạch Anh, là nút thắt khó gỡ.
Nhưng không ngờ bà ta lại tức giận đến mức phải vào viện.
Trong điện thoại, Đường Kha bảo Đường Căng qua phụ giúp chăm sóc.
Cô cúi mắt: “Mẹ thấy em chỉ càng thêm bệnh thôi.”
“Đó chỉ là lời nói lúc tức giận.”