Chương 4: Đến phòng anh

Ngay sau đó, điện thoại của Đường Căng nhận được hai tin nhắn mới.

L: [Sao không mặc cái váy mới anh đặt cho em?]

L: [Phòng nghỉ 201, mười phút sau lại đây.]

Đường Căng lập tức nắm chặt điện thoại, vẻ mặt không thể tin nổi.

Trong đại lễ đường có bao nhiêu người như vậy, cô còn đội mũ, sao anh vẫn nhận ra được?

Phòng nghỉ của Lục Trạm đương nhiên có không ít người tụ tập, Đường Căng tuyệt đối không thể tới đó.

Cô tắt vội màn hình, kéo tay Thịnh Diệc Thư: “Chúng ta đi thôi.”

Vì lý do kỷ niệm trường, năm cửa ra vào lễ đường lớn đều bị kiểm soát, Đường Căng và Thịnh Diệc Thư phải vòng một đoạn mới tìm được cửa ra thật sự.

Nhưng thật không may, một nhóm nam thanh niên xuất hiện ở đầu kia đi về phía này, Đường Căng vừa nhìn đã thấy Lục Trạm được mọi người vây quanh ở giữa.

Đồng tử cô co lại, ôm chặt cánh tay Thịnh Diệc Thư quay lại: “Lối này không đi ra được, chúng ta quay lại tìm lối khác!”

“Ủa? Không phải chỉ dẫn lối ra là ở đây sao?”

Thịnh Diệc Thư gần như bị Đường Căng kéo đi mất.

*

Trong ngày kỷ niệm còn nhiều hoạt động khác để check in nhận quà, Thịnh Diệc Thư rất hứng thú, Đường Căng cùng cô ấy chờ tới khi Minh Chi từ nhà đến rồi mới đi về ký túc xá một mình.

Đường Căng vốn thích yên tĩnh, không ưa ồn ào.

Thịnh Diệc Thư với Minh Chi đã quen như vậy.

Cả buổi chiều, Đường Căng chỉnh sửa khung luận văn ở ký túc xá , Thịnh Diệc Thư và Minh Chi đã không còn ở lại nữa. Trời tối, Đường Căng thu dọn đồ chuẩn bị về nhà.

Ở cửa ra vào, cô cúi xuống thay dép rồi mới bước vào phòng khách.

“Mẹ, con về rồi.”

Kiều Bạch Anh mặc váy ngủ lụa ngồi trên ghế sô pha gọi điện thoại, dường như không nghe thấy tiếng của Đường Căng, ánh mắt cũng không liếc về phía này.

Đường Căng đã quá quen với sự lạnh nhạt này.

Cô rũ mắt xuống, quay người đi lên lầu.

Đường Căng từ khi mới sinh đã bị ba mẹ bắt làm xét nghiệm huyết thống.

Kiều Bạch Anh từng là diễn viên nữ có tên tuổi tầm trung.

Lấy chồng đại gia rồi sống cuộc sống sung túc mơ ước, nhưng lại sinh ra hai cô con gái liên tiếp, khó lắm mới có thai lần ba, còn đặc biệt bay sang Cảng Thành để kiểm tra, biết là con trai xong Kiều Bạch Anh mới thẳng lưng được, Đường Viễn Quốc cũng thay đổi tính khí, ở nhà cả ngày bên cạnh vợ.

Kết quả sinh ra lại là Đường Căng.

“Không thể nào!” Kiều Bạch Anh hét lên trong phòng sinh: “Tôi đã kiểm tra rõ ràng là con trai! Sao lại như thế này?”

Sai số rất nhỏ hiếm thấy lại rơi đúng vào Kiều Bạch Anh một cách trùng hợp.

Đường Viễn Quốc biết giữ thể diện, không tỏ ra bất mãn gì ngoài phòng sinh : “Con gái cũng tốt, ba viên ngọc sáng.”

Tắm xong, Đường Căng lau tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Cô nhớ lại lần cuối cùng thấy ba về nhà đã là ba tháng trước.

Ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại trên bàn học, Đường Căng hơi hơi nắm chặt chiếc khăn.

Từ lúc ra khỏi lễ đường lớn đến giờ, cô đã tắt máy không dám bật.

Đường Căng treo khăn về lại phòng tắm, đi tới trước bàn học, do dự một hồi mới cầm điện thoại lên.

Mở máy xong có rất nhiều tin nhắn hiện ra, trong đó có một tin gửi cách đây hai phút.

L: [Đến phòng anh.]

Đường Căng suýt làm rớt điện thoại.

Lục Trạm biết rõ khi nào cô tắm, khi nào tắm xong, lúc nào lề mề mới bật máy lên, rõ tất cả mọi thứ như ban ngày.

Cô thậm chí nghi ngờ phòng mình có lắp camera giám sát.

Nhưng cô đã dò kỹ rồi, không hề có.

Lục Trạm dựa vào sự hiểu biết hơn mười năm với cô.

[Trễ rồi, em đi ngủ đây.]