Trong phòng khách, tất cả những thứ có thể ném được, bà ta đều đập nát. Những món bà ta yêu thích, bỏ tiền lớn ra mua dùng để làm bộ mặt cho gia đình – giờ đều biến thành một đống mảnh vụn vô giá trị.
“Ba mày là thằng khốn nạn! Bao nhiêu năm nay ông ta ra ngoài chơi bời thế nào, tao đều nhịn hết! Nhưng bây giờ ông ta lại...”
Giọng Kiều Bạch Anh khàn khàn, ngực phập phồng dữ dội, tức giận đến mức suýt nghẹt thở: “Ông ta lại làm người ta có con!”
“Còn là con trai mà ông ta mong cả đời!”
Bà ta nói từng chữ từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu: “Đứa con trai mà mấy chục năm ông ta mới chờ được!”
Đột nhiên bà ta ngửa đầu cười lớn, nước mắt làm nhòe lớp trang điểm, cả khuôn mặt trở nên dữ tợn, đáng sợ: “Tao thật sự nên chúc mừng ông ta đấy!”
“Cái gì cơ...”
Đường Kha nghe tin gấp chạy về, sững sờ như nghe phải chuyện không thể tin nổi.
“Mẹ, ý mẹ là... ba đã...”
Kiều Bạch Anh gần như phát cuồng cắt ngang: “Ông ta không còn là ba mày nữa! Ông ta đã làm ba người khác rồi! Ông ta và con đàn bà tiện kia mới là một nhà!”
“Đường Viễn Quốc, rồi ông sẽ bị báo ứng! Tôi liều mạng sinh cho ông ba đứa con, ông lại đối xử với tôi như vậy! Ông nhất định sẽ bị báo ứng...”
Chiếc bình nghệ thuật cuối cùng trên bàn bị bà ta cầm lên, ném thật mạnh về phía cửa.
Mảnh vỡ bắn tung, xẹt qua ngay trước váy Đường Căng vừa bước vào. Cô khựng lại một bước.
Dù trước khi về chị cả đã nhắn tin báo, nhưng khi tận mắt thấy căn nhà hỗn loạn thế này, Đường Căng vẫn giật mình.
“Mày về làm gì? Đi ngay cho tao!”
Kiều Bạch Anh trừng mắt, giọng gắt gao: “Nếu không phải vì mày, nếu không phải tao sinh ra mày... thì ba mày cũng sẽ không đối xử với tao như vậy. Nếu tao sinh cho ông ta một đứa con trai, thì ông ta sẽ không...”
Đường Kha ngăn lại: “Mẹ! Chuyện này đâu liên quan đến em út.”
“Đi đi...”
Kiều Bạch Anh xoay người, quay lưng ra cửa: “Cút đi, tao không muốn nhìn thấy mày!”
Mái tóc dài mà bà ta từng yêu nhất, rụng một sợi cũng xót, giờ rối bù như ổ gà, còn bị giật mất từng nắm nằm la liệt trên đất.
Quần áo nhăn nhúm, chân trần, trên tay có mấy vết xước đỏ do móng nhọn cào ra.
Đường Kha đành phải dìu bà ta lên sô pha.
“Căng Căng, lần này mẹ bị đả kích lớn, tâm trạng rất bất ổn. Những lời mẹ vừa nói, em đừng để trong lòng.”
“Em có bị thương chỗ nào không?”
Đường Căng ngơ ngác lắc đầu, đứng chết lặng tại chỗ.
Dù sớm biết sự ra đời của mình vốn không được chào đón, nhưng ánh mắt đầy oán hận vừa rồi vẫn khiến cô run rẩy.
Như có một luồng khí lạnh chui thẳng từ tim dâng lên.
Lạnh đến mức cả người run bần bật.
“Chị...”
Giọng cô ngẩn ngơ, khiến Đường Kha cũng xót xa.
“Em về trước đi, chị ở lại trông mẹ.”
*
Tia hoàng hôn cuối cùng biến mất nơi chân trời.
Đêm buông xuống.
Đường Căng bước ra khỏi nhà. Cô không biết đi đâu, chẳng còn ý định gì. Cúi đầu nhìn vạt váy loang vết máu, với bộ dạng thế này, cô chẳng thể đến đâu được nữa.
Bất ngờ, ánh đèn xe chói lòa từ xa xé rách màn đêm. Tiếp theo là tiếng động cơ gầm lên, lốp xe ma sát kịch liệt, rồi thắng gấp.
Chưa kịp để trợ lý xuống, cửa sau đã bị đẩy mở. Bóng người cao lớn ập đến, bao trùm lấy cô, Đường Căng được đối phương đỡ ôm lên khỏi mặt đất.
Ngẩng gương mặt đầy nước mắt, đôi mắt đỏ hoe tràn ngập vô vọng:
“Anh ơi...”