Chương 32: Không lãng phí

“Có điều gì muốn nói với anh không?”

“Nói gì cơ?”

Đường Căng mờ mịt.

Lục Trạm nhìn cô hồi lâu: “Không có gì.”

Trong xe chuẩn bị sẵn bữa sáng, anh giục cô mau ăn.

Xe dừng trước thư viện, Đường Căng gấp khăn giấy lau miệng.

Lục Trạm: “Bao giờ tan, anh tới đón.”

“Tối nay em muốn sửa luận văn.”

Cô giải thích: “Diệc Thư cũng phải về ký túc, luận văn của cô ấy cũng chưa xong, chúng em cùng nhau tiện trao đổi.”

“Cần mấy tối?”

“Bốn tối.”

Lục Trạm im lặng, Đường Căng liếc sắc mặt anh.

“Ba tối?”

Cô cắn môi, kéo tay áo anh.

“... Hai tối? Không thể ít hơn nữa, bằng không luận văn của em sẽ xong đời mất.”

Anh cười, cúi người xoa bụng cô: “Ăn no chưa?”

Cô gật đầu: “Lần sau đừng mua nhiều quá, em ăn không hết sẽ lãng phí.”

“Không lãng phí.” Lục Trạm nói: “Anh còn chưa ăn.”

“Ba tối cũng không phải không được.” Anh nhìn cô: “Chỉ là, bé cưng, lúc làm nũng thì nên nói gì?”

“...”

Trực tiếp nói câu đó thì xấu hổ gấp bội.

Đường Căng cắn môi chẳng nói nên lời. Lục Trạm lại kiên nhẫn, ngả lưng ra ghế, mỉm cười, chăm chú chờ cô.

“Lục Trạm...”

“Chỉ gọi tên?”

Mặt cô đỏ bừng, hiếm khi chủ động nhào vào lòng anh, cả gương mặt vùi vào vai anh, cực kỳ nhỏ giọng:

“Em... thích anh nhất.”

Rõ ràng chỉ là câu trái lòng, nhưng chẳng hiểu sao tim cô lại đập nhanh đến thế, toàn thân nóng lên như bị thiêu đốt.

Có lẽ, chữ “thích” này quá nặng.

Hai chữ “thích nhất” càng nặng, nặng đến mức cô không thể gánh nổi, chẳng dám nghĩ thêm.

Lục Trạm cười, nghe rất vừa lòng, nhưng vẫn chưa đủ.

Anh véo eo cô: “Nói lại lần nữa.”

“Em sắp muộn làm rồi.”

Cô vội vàng thoái thác, ánh mắt gấp gáp nhìn về phía thư viện, tầm mắt chợt khựng lại.

Lục Trạm theo ánh mắt cô nhìn sang.

“Người quen?”

Trên bậc thang có một chàng trai trẻ đang đứng.

“Là đàn anh khoa Văn.”

“Tới tìm em?”

Đường Căng không chắc: “Đây là thư viện, chắc tới mượn sách thôi.”

Trên bậc thang có khá nhiều người đợi mở cửa, chỉ có anh ấy vừa đợi vừa liên tục hướng ra ngoài nhìn, ngó sang phía đường, như đang chờ đợi ai.

Rất nhanh, thư viện mở cửa, người đứng trên bậc thang đều đi vào trong. Lục Trạm vẫn vòng tay ôm eo cô, Đường Căng sốt ruột đẩy anh: “Em thật sự sắp muộn rồi!”

Nụ cười trên mặt Lục Trạm nhạt đi đôi chút, anh vỗ nhẹ eo cô: “Đi đi.”

Đường Căng xuống xe, chạy nhanh lên bậc thang.

Tà váy thiếu nữ bay lên, mái tóc dài đến thắt lưng theo từng bước nhảy mà tung bay trong không trung.

Dù gương mặt tràn đầy sốt ruột, nơi khóe mắt, đầu mày vẫn không che giấu được vẻ tươi trẻ thanh tú.

Đường Căng đi vào lối nhân viên bên phải của thư viện, vội vàng chấm công. Đúng lúc đó, Phùng Dịch đứng bên trái đang nghe điện thoại, phía xưởng có việc gấp cần anh ấy xử lý.

“Được, tôi biết rồi, tôi về ngay.”

Cúp máy, Phùng Dịch quay đầu nhìn quanh, không thấy bóng dáng quen thuộc nào, nghĩ một lát rồi vẫn rời đi trước.

“Lục tổng?”

Tiểu thư Đường đã vào rồi, chờ mãi vẫn không thấy lệnh, tài xế đành quay người hỏi.

Ánh mắt Lục Trạm sâu thẳm, giọng nói bình lặng không nghe ra cảm xúc: “Lái xe đi.”

*

Mưa lớn mùa hè luôn đến mà chẳng báo trước. Buổi sáng vẫn còn nắng chói chang, thoắt cái gió giật dữ dội, mưa như trút nước.

Kiều Bạch Anh cuối cùng cũng biết chuyện Đường Viễn Quốc nɠɵạı ŧìиɧ. Thành phố Hoài nói lớn không lớn, nếu đối phương đã chẳng thèm giấu giếm, thậm chí còn công khai đến mức phô ra trước mặt vợ cả, thì cho dù Kiều Bạch Anh muốn giả điếc, giả mù để giữ danh phận “phu nhân nhà Đường” cũng chẳng thể nào nữa.