Đêm hè, ánh trăng trong trẻo.
Thịnh Diệc Thư nằm ngửa trên giường, dùng tay gõ gõ lớp mặt nạ trên mặt còn chưa khô phẳng.
“Bốn năm đại học sắp trôi qua rồi, vậy mà vẫn chưa từng yêu đương đàng hoàng một lần, nghĩ cũng thấy lỗ.”
“Căng Căng, cậu chưa từng nghĩ tới chuyện yêu một lần sao, tớ nhớ hồi năm nhất mới khai giảng có rất nhiều người theo đuổi cậu đấy.”
Đường Căng có gương mặt nhỏ ngoan ngoãn mềm mại, đôi mắt trong sáng sáng ngời, thuộc kiểu rất dễ khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn che chở.
Sự chú ý của Đường Căng từ cuốn sách trên tay dời đi, ngẫm nghĩ một lát.
“Diệc Thư.”
Cô hỏi bâng khươ nhẹ nhàng: “Thế nào mới coi là yêu đương?”
“Tất nhiên trước hết là phải thích nhau rồi!”
Thịnh Diệc Thư từng yêu hai lần, tuy đều rất ngắn ngủi và chẳng có kết quả.
“Còn phải tôn trọng lẫn nhau cũng quan trọng nhất nữa, sau đó phải có sở thích chung, nếu không thì chỉ ngồi nhìn nhau chẳng biết nói gì, sớm muộn cũng tan vỡ.”
Đường Căng cụp mắt xuống.
Cô và Lục Trạm cũng xem là thích nhau sao? Cô chưa từng nghĩ tới. Dù thường xuyên bị ép nói câu “thích anh nhất”, việc cùng anh làm chuyện thân mật cô cũng không chán ghét, ít nhất về mặt thể xác, bọn họ cũng gọi là bị đối phương hấp dẫn đi.
Còn về sự tôn trọng...
Trước mặt Lục Trạm, cô không thể có bất cứ bí mật nào. Trong điện thoại có gắn định vị, bất cứ lúc nào cũng phải báo cáo, quanh cô nếu xuất hiện nam giới nào, anh đều phải tra xét can thiệp.
Mang danh là bảo vệ, thực chất chỉ là chiếm hữu.
Lục Trạm rất bá đạo, bề ngoài dường như chẳng để ý điều gì, nhưng hễ là thứ anh nhận định, giam giữ cho riêng mình, thì tuyệt đối không cho kẻ khác chạm vào.
Giữa cô và anh, nói khó nghe chính là một trò chơi phản nghịch nguy hiểm, khoái lạc trên giường kí©h thí©ɧ giác quan, sau đó chỉ còn lại trống rỗng.
“Cậu nói Lục Trạm rốt cuộc có bạn gái không?”
Thịnh Diệc Thư bất chợt chuyển chủ đề, lại nhắc tới người mà Đường Căng muốn tránh nhất.
“... Tớ cũng không biết.”
Ngón tay cô xoay xoay góc sách.
“Người yêu cũ của Giang Chiếu Bạch, chỉ riêng tớ gặp cũng đã năm sáu người rồi. Còn Lục Trạm... dường như chưa bao giờ thấy anh ta dẫn bạn gái ra ngoài cả.”
“Nhưng mà khuôn mặt anh ta lạnh như băng, ngoại trừ với cậu thì khác, còn lại với các cô gái khác đến nói chuyện cũng lười.”
Đường Căng mím môi: “Đều... giống nhau thôi.”
“Khác xa lắm.” Thịnh Diệc Thư nói: “Tối nay trên bàn ăn anh ta vẫn rất chăm sóc cậu đấy.”
“...”
Chăm sóc? Chăm sóc đến mức sau lưng mọi người còn ôm cô hôn cô trong phòng bao khác thì có.
“Lục Trạm đã tốt nghiệp nhiều năm, ở Đại học Hoài Giang, người thầm mến anh ta vẫn có thể xếp hàng từ cổng nam đến cổng bắc.”
Tập đoàn Cửu Châu có dự án tài trợ lâu dài cho Đại học Hoài Giang, địa vị xã hội của nhà họ Lục, cộng thêm gương mặt của Lục Trạm, thứ nào cũng khiến người ta ngưỡng mộ.
Giàu có, đẹp trai, tài mạo song toàn chính là anh.
Suốt bốn năm đại học, Lục Trạm không có bạn gái, nhiều năm nay cũng chưa từng truyền ra tai tiếng tình ái nào, dần dần mọi người đều đồn rằng anh bị lãnh cảm.
“...”
Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại.
Chỉ có Đường Căng biết Lục Trạm không những không lãnh đạm, mà còn thái quá đến mức cô phải nghi ngờ anh nghiện mất rồi.
Động một chút là muốn hôn, lại còn thích ăn... lần đầu tiên khiến Đường Căng sợ ngây người, trốn tránh cầu xin cũng chẳng làm anh dừng lại.
Trong mắt cô, kiểu đó còn đáng xấu hổ hơn việc trực tiếp làm, nhưng Lục Trạm lại thích nhìn phản ứng của cô khi ấy.