Trong lễ đường lớn chật ních người, Thịnh Diệc Thư dẫn Đường Căng len vào bên trong: “Xin lỗi bạn học nha, nhường chỗ xíu.”
Đối phương nhường ra ít chỗ: “Không sao.”
Cuối cùng cũng có chỗ đứng nhưng lại nóng bức khó chịu, Thịnh Diệc Thư vẫy tay quạt mát.
“Người đông quá, hay mình đi đi.”
Đường Căng đội mũ thấp xuống, cố che mặt.
“Đừng mà, đã chen vào được rồi.”
Thịnh Diệc Thư quay đầu: “Đúng rồi, bạn ơi, cho hỏi khách mời đặc biệt đã lên sân khấu phát biểu chưa, chính là đàn anh họ Lục ở viện Quản lý ấy.”
Trong viện Quản lý có rất nhiều đàn anh họ Lục đã tốt nghiệp, nhưng duy chỉ có một người dù không nói rõ cả tên, toàn trường Đại học Hoài Giang đều biết là chỉ người đó.
“Chưa đâu, bây giờ mọi người đều đang đợi, không thì số người đã giảm một nửa rồi.”
Nghe vậy, Thịnh Diệc Thư huých huých cùi chỏ vào Đường Căng: “Anh trai trúc mã của cậu được yêu thích thật đấy.”
Đường Căng lập tức hoảng hốt: “Nói nhỏ thôi...”
Nếu có thể, Đường Căng ước gì cả thế giới đều không biết cô quen Lục Trạm.
Chẳng bao lâu, người dẫn chương trình thông báo tiếp theo sẽ là đại diện doanh nghiệp lớn Cửu Châu của Hoài Thành – đơn vị tài trợ tòa thí nghiệm mới của Đại học Hoài Giang lên phát biểu.
Ngay lập tức, tiếng vỗ tay vang rền cả đại lễ đường.
Đường Căng bịt tai lại, với mức độ nổi tiếng của Lục Trạm thì cô cũng chẳng còn lấy làm lạ.
Ba của Lục Trạm là chủ tịch tập đoàn Cửu Châu, là biểu tượng thương gia nho nhã của Hoài Thành; mẹ thì xuất thân gia đình có truyền thống văn hóa, hiện làm chủ tịch quỹ từ thiện Cửu Châu.
Là con một của ba mẹ xuất sắc như vậy, Lục Trạm từ khi sinh ra đã là chủ nhân tương lai tòa nhà biểu tượng Cửu Châu ở Hoài Thành, đúng nghĩa là thái tử của Hoài Thành.
Không nói đến xuất thân, Lục Trạm từng được tuyển thẳng vào Đại học Hoài Giang, tốt nghiệp rồi vào tập đoàn Cửu Châu luân chuyển công tác, chỉ trong nửa năm đã giữ chức giám đốc điều hành kiêm tổng giám đốc bộ phận công nghệ.
Đèn hội trường chiếu rọi, Lục Trạm bước lên bục phát biểu, những ngón tay trắng lạnh nắm micro rồi điều chỉnh độ cao.
“Các vị, chào buổi sáng.”
Giọng nói của người đàn ông trong trẻo đến thấu xương vang khắp đại lễ đường, tất cả ánh mắt đổ dồn lên sân khấu, trừ Đường Căng.
Cô cúi xuống nhìn đất.
Vạt mũ gần như che hết nửa mặt.
Cùng một giọng nói ấy, bên tai cô lại vang lên hơi ấm rực lửa, thậm chí cố ý thốt ra những lời khiến cô đỏ mặt đến muốn chui xuống đất.
Đường Căng khẽ co ngón tay lại, ngẩng đầu lên chậm rãi.
Dù sao bây giờ cô cũng đang núp trong đám đông, người trên sân khấu chắc chắn không thể nhận ra cô giữa biển người mênh mông được.
“Đàn anh Lục... *#$ chắc chắn là... @bị lãnh cảm!”
“Đồng ý... tớ cũng thấy thế #@...!”
Nhóm người chỉ đơn giản đến để ngắm nhìn vẻ đẹp của Lục Trạm thì thầm bàn tán, Thịnh Diệc Thư nghe vậy thì cười thầm, cô ấy nói nhỏ giọng với Đường Căng: “Có muốn giúp anh trai trúc mã của cậu làm rõ không?”
Đường Căng mở mắt: “Làm rõ... làm rõ cái gì?”
Diệc Thư nhận ra rồi sao?
“Lục Trạm chẳng phải từng có bạn gái sao, cậu quên rồi à? Dịp giao thừa năm ngoái tụi mình đi chơi, anh ấy mang hẳn cái dấu hôn trên cổ đến, bị Giang Chiếu Bạch với mấy người họ cười đùa là khoe khoang tình cảm nữa kìa.”
Đường Căng chột dạ muốn chết, nói nhỏ giọng: “Chuyện của anh ấy tớ không rõ lắm...”
Phát biểu ba phút kết thúc, Lục Trạm quay người trở lại hậu trường trong tiếng vỗ tay rền vang.