Đường Căng theo bản năng mím môi.
Cô muốn giả vờ không thấy, nhưng nếu Lục Trạm đợi không nổi, e là sẽ trực tiếp đến kéo cô đi.
“Căng Căng, cậu không ăn à?”
Minh Chi thấy cô đột ngột đứng dậy.
Đường Căng cầm di động, thản nhiên nói: “Tớ ra ngoài nghe điện thoại.”
Người duy nhất hiểu rõ sự thật - Giang Chiếu Bạch khóe môi cong lên đầy ẩn ý.
Anh ta tri kỷ mà nhắn tin cho quản lý nhà hàng, tắt hết camera mấy phòng VIP còn trống.
Giang Chiếu Bạch vắt chân, quét mắt sang.
“Các cậu không quên vụ cá cược trước kia chứ, tiền cược chắc cũng nên chuẩn bị đi là vừa.”
Đó là hồi còn trẻ máu nóng, trong một buổi nhậu, bọn họ cá xem ai sẽ kết hôn trước, chỉ có Giang Chiếu Bạch đặt cửa một mình cho Lục Trạm.
“Dựa vào cái gì?” Kỷ Lai Chi hỏi.
“Đúng đấy, cậu lấy gì mà chắc thế.”
Giang Chiếu Bạch vẻ mặt già dặn tự đắc, nhìn thấu không nói thấu.
Thịnh Diệc Thư nghe như câu đố: “Cá cược gì thế? Em tham gia được không?”
Giang Chiếu Bạch: “Nhóc con chơi gì, lo ăn cơm đi.”
“Xì!”
Thịnh Diệc Thư quay sang Minh Chi: “Đám anh trai chẳng ai ra hồn cả!”
Lầu bầu xong lại sực nhớ, cô nàng nói thêm: “Anh ba nhà cậu thì ngoại lệ ha, nhìn là biết anh trai tốt rồi.”
Minh Chi cười gượng gạo.
Không, anh ta chẳng ngoại lệ tí nào.
*
Phòng 103 cách mấy gian, cửa khép hờ, bên trong rộng rãi, chỉ bật một vòng đèn hắt, ánh sáng mờ ám, thích hợp làm vài chuyện không thể nói ra.
Đường Căng mới bước vào chưa đầy mấy giây, cả người đã ngồi sụp xuống đùi Lục Trạm, bị anh giữ chặt eo.
Sau gáy cũng bị anh kẹp lấy, cô buộc phải ngẩng đầu tiếp nhận, môi lưỡi quấn hút, từng nhịp đều tiến rất sâu.
Lông mi cô run rẩy liên tiếp, mấy lần nghiêng đầu né tránh đều bị anh đuổi theo hôn, đôi môi ướŧ áŧ nhanh chóng dây ra vài sợi tơ nước.
Môi tê dại, cô đau nhói chau mày, bàn tay đặt trên vai anh khẽ đẩy ra.
Chỉ mới hai ngày không gặp thôi mà, vậy mà anh lại hôn dữ dằn đến thế, như muốn ăn cô ngay tại chỗ.
“Căng Căng đi đâu gọi điện rồi, sao không thấy người?”
“Chắc ở cổng thôi.”
Thẩm Diệc Thư và Minh Chi đi chung vào nhà vệ sinh, vừa khéo đi ngang qua phòng bao.
Nghe thấy tiếng bọn họ bất ngờ vang lên, Đường Căng hoảng loạn muốn chết, giãy giụa muốn đứng dậy.
“Sợ gì, bọn họ không vào được.”
Lục Trạm đè chặt cô, đầu mũi cọ cọ: “Phản ứng lớn vậy, cắn trúng anh rồi.”
“Anh đừng...!”
Đường Căng hoảng hốt lấy tay che miệng anh.
Lục Trạm gỡ tay cô ra, thong thả nói: “Chẳng phải em thích mấy trò kí©h thí©ɧ này sao?”
“...”
Cô thì chẳng thích chút nào! Ai mà thích đang ăn cơm nửa chừng bị ép ra ngoài để hôn chứ.
Nút áo sơ mi trên cùng của Lục Trạm đã mở hai cái, Đường Căng vô tình nhìn thấy dấu răng trên xương quai xanh.
Cô chớp mắt lia lịa, vội quay mặt đi, nhưng cằm lại bị anh kẹp lấy kéo về: “Trốn cái gì? Chính em cắn, không chịu nhận?”
Quả nhiên lại bị anh lật ngược.
“Là anh làm em đau trước...”
“Đau?”
Lục Trạm nhếch môi, ngón tay xoa xoa eo cô: “Bé cưng, là đau hay là sướиɠ?”
Mặt Đường Căng lập tức đỏ bừng, cứng họng.
Cô lúc nào cũng bị anh chặn hết đường nói.
“Bài tập hồi cấp hai, cấp ba của em anh không ít lần kèm. Đường Căng, chẳng phải cũng nên gọi anh một tiếng thầy sao?”
Đường Căng giật mình.
Ký ức cũ ùa về theo câu nói ấy.
Nhưng: “Không gọi.”
“Tại sao không gọi?”
“Anh... ý đồ không trong sáng.”
Lục Trạm cười khẽ, ngón tay lướt qua má đỏ ửng của cô: “Anh vốn chưa nghĩ theo hướng đó, là em tự nhắc anh đấy.”
Không nghĩ mới lạ!
Đường Căng định đứng dậy đi, nhưng lại bị Lục Trạm kéo vào lòng, giọng anh mang chút truy cứu: “Không chịu ăn với anh, mà với người khác thì lại đến đều đặn.”