Chương 2: Có người đợi có khác

Trần Kiến Triệu mua chuộc người xếp bài làm trò gian lận chỉ để khen Lục tổng có vận khí tốt, có thể gửi phần tiền hiếu kính này ra một cách trong sạch, không ai chê trách.

Vẻ mặt Trần Kiến Triệu u sầu, nói bản thân đã cố hết mọi cách: “Lục tổng giỏi đến mức không tưởng, nhưng sao ngài ấy chẳng biết hưởng thụ mấy trò của trần gian, làm chúng tôi mệt mỏi quá...”

Trần Kiến Triệu không kiềm được mà than phiền, đã quên mất Giang Chiếu Bạch và Lục Trạm có quan hệ thế nào, ông ta ngay lập tức vã mồ hôi, xin lỗi vội vàng.

“Giang tổng, tôi...”

“Không sao.” Giang Chiếu Bạch đứng lên vỗ vai ông: “Không phải lỗi của ông.”

Mang thân phận thái tử tập đoàn Cửu Châu, xuất thân của Lục Trạm cao quý, sinh ra đã có đủ mọi thứ, không thiếu thứ gì nên chẳng thiết tha thứ gì.

Thế nhưng Giang Chiếu Bạch lại hiểu rõ, Lục Trạm không phải không biết hưởng thụ, mà chỉ có duy nhất một người làm anh mê mẩn.

“Yên tâm đi, cậu ấy không thích những thứ này không có nghĩa là không bàn công việc được.”

Trần Kiến Triệu trong lòng rối như canh hẹ: “Giang tổng, xin ngài nể mặt mũi người em này mà chỉ bảo một vài điều?”

Trần Kiến Triệu dù hơn bốn mươi tuổi, trước mặt Giang Chiếu Bạch chưa đến ba mươi tuổi này vẫn tự xưng là “người em”, cũng coi như là rất có thành ý.

Giang Chiếu Bạch đáp không chút khách khí: “Chỉ một câu thôi, sổ sách sạch sẽ, đừng có suy tính lung tung.”

*

Đoàn xe mười chiếc rời khách sạn Diệu Thạch, chuyển địa điểm sang phòng họp phù hợp để bàn chuyện công việc.

Nhân viên hai bên trao đổi bàn giao giấy tờ một cách trật tự, cả phòng họp chỉ còn tiếng lật giấy và gõ bàn phím.

Trần Kiến Triệu ngồi phía đối diện, thỉnh thoảng cúi đầu lau mồ hôi.

Dù mở đầu bày trò bị thất bại, trong lòng ông vẫn giữ lối trung thành cổ xưa.

Trần Kiến Triệu cầm ly rượu đứng dậy: “Lục tổng, tôi quyết tâm đi theo Cửu Châu, cả cái Kiến Triệu từ trên xuống dưới cũng sẽ trung thành với nhà họ Lục!”

Giang Chiếu Bạch không khỏi bật cười: “Ông Trần, thời đại nào rồi, ông đâu phải giang hồ, nói chuyện trung thành thế là quá lỗi thời rồi.”

Trần Kiến Triệu cười ngượng, người thô kệch như ông ta thật sự không giỏi ăn nói.

“Trần tổng không cần lo.”

Lục Trạm ngẩng mắt nhìn ông: “Cơ nghiệp Cửu Châu trường tồn, Kiến Triệu tất nhiên tỏa cành lá xum xuê, đứng vững ở Cảng Thành.”

“Đã rõ đã rõ!”

Mặt Trần Kiến Triệu đầy vẻ biết ơn, lập tức thở phào nhẹ nhõm, xem ra là trước đây ông mắc sai lầm rồi, tuy tính tình Lục Trạm lãnh đạm nhưng là người biết nhìn vào thành tích.

Theo người như vậy dù khó thân thiết, nhưng chỉ cần làm việc đàng hoàng thì sẽ không bị đối xử khắc nghiệt.

Trần Kiến Triệu lại rót đầy một ly rượu: “Lần này cũng phải cảm ơn Giang tổng đã mai mối!”

“Không có gì.”

Giang Chiếu Bạch cụng ly, vẻ mặt hơi chán đời.

Cảng Thành có phong cảnh đẹp, Lục Trạm không thấy hứng thú nhưng lại hợp khẩu vị của Giang Chiếu Bạch, chỉ ba ngày đã thắng mấy chục vạn, lúc kết thúc cuộc chơi lại không tìm thấy Lục Trạm ở đâu.

Giang Chiếu Bạch gọi điện truy hỏi.

“Lục thiếu, cậu đâu rồi?”

“Sân bay.”

“... Nóng lòng về nhà thật đấy, việc vừa xong đã bay về rồi.” Giang Chiếu Bạch thở dài: “Có người đợi có khác, không lẻ bóng đơn côi như bọn tôi.”

Lục Trạm nhếch môi: “Đúng vậy.”

Cúp máy, Lục Trạm cúi đầu lướt điện thoại, tin nhắn WeChat được ghim ở đầu mục vẫn im ắng, cuộc gọi nhỡ cũng chẳng có.

Có người đợi?

Chắc hẳn cô còn mong mình ở Cảng Thành lâu vài tháng, vài năm cũng đừng về nữa.

*

Thứ tư là kỷ niệm trăm năm ngày thành lập Trường Đại học Hoài Giang.

Mười giờ sáng, huy hiệu mạ vàng của trường lấp lánh đầy ánh nắng, lối đi trong trường đông người như sóng. Tiếng trống vang dậy, hàng ngàn chiếc drone phát khói màu bay lên trời cao.