Chương 18: Tính chiếm hữu

Đường Căng mím môi: “Ừm...”

Đúng là tức chết, gây ra chuyện khiến cô không dám gặp ai là anh, mà kéo cô ra khỏi đó cũng vẫn là anh.

Anh kéo tay cô định đi.

“Đợi đã.”

Đường Căng cầm cà vạt lên, vuốt phẳng, đưa tay muốn buộc lại cho anh.

Nhưng Lục Trạm quá cao, lại đứng thẳng, cô mặc lễ phục không tiện giơ tay, nên không với tới.

“Anh cúi xuống đi.”

Người có thể khiến thiếu gia Lục mà cả hội trường tâng bốc phải cúi đầu, cũng chỉ có mình cô.

Lục Trạm bật cười khẽ: “Được.”

Anh ngoan ngoãn cúi xuống để cô thắt lại cà vạt.

*

Đường Căng lấy áo khoác vest của Lục Trạm xuống, đưa tay xoa xoa xương quai xanh. Lớp lót váy khiến cô khó chịu, nhưng trong tiệc cô vẫn cố nhịn, giờ vào xe rồi thì chẳng buồn giữ hình tượng nữa, kéo cổ áo ra một chút, nhăn cũng kệ.

“Anh đưa em về nhà đi.”

Thay váy xong, cô còn định ra thư viện.

Lục Trạm lại nói: “Ai bảo anh đưa em đi làm?”

Đường Căng ngẩn người, nghiêng đầu nhìn anh.

“Là anh đưa em đi, thì thời gian còn lại tất nhiên thuộc về anh.”

“Nhưng tiệc cũng chẳng kéo dài cả ngày, tại sao thời gian của em lại đều là của anh?”

Anh dứt khoát bế cô lên đặt lên đùi, bàn tay lớn khóa chặt eo, không cho cô cựa quậy.

Tài xế ngồi trước lái xe, vách ngăn đã nâng lên. Trong không gian kín, mùi hương dịu nhẹ từ người cô quẩn quanh không tan.

Giãy giụa vô ích, Đường Căng trừng mắt: “Lục Trạm, anh thật vô lý!”

“Ừ.” Anh vùi mặt vào cổ cô, hít sâu một hơi, khàn giọng: “Anh chính là vô lý.”

“Công việc quan trọng hơn ở với anh sao?”

Anh vén mái tóc rũ xuống che mặt cô, khẽ cọ ngón tay vào dái tai.

Đương nhiên, không có gì quan trọng hơn.

Tai cô nhạy cảm, lập tức né tránh: “Đừng chạm, em còn phải đi làm, cứ xin nghỉ hoài không tốt, đổi ca cũng phiền lắm.”

“Thế thì đừng đi làm nữa. Đến công ty anh, làm trợ lý cho anh. Lương em muốn bao nhiêu cũng được, hoặc anh đưa thẻ cho em tiêu.”

“Em lấy tiền anh làm gì.”

“Vậy em muốn gì, cứ nói.”

Đường Căng lắc đầu: “Em không làm được đâu.”

Lục Trạm nhìn cô chằm chằm, giọng thoáng lạnh: “Là không làm được, hay là không muốn ở bên cạnh anh?”

Đường Căng rũ mắt: “Thật sự không làm được, anh rõ nhất mà.”

Tính cách và chuyên ngành của cô, hoàn toàn không hợp với môi trường áp lực cao như Tập đoàn Cửu Châu.

Nếu lý do thật sự là vế sau, thì Lục Trạm đã nghĩ mọi cách nhốt cô bên cạnh từ lâu rồi.

Anh vốn có tính chiếm hữu rất mạnh.

Từ khi hai người bước vào quan hệ thể xác, anh càng muốn biết rõ tất cả mọi thứ về cô – đặc biệt là mọi mối liên hệ với đàn ông khác.

Điện thoại cô, anh có thể kiểm tra bất cứ lúc nào. Ngược lại, điện thoại và nhà anh, cô cũng được toàn quyền ra vào. Anh gọi đó là “sự chia sẻ trong mối quan hệ thân mật”, còn Đường Căng thì thật sự: “...”

Kỳ thực cô vốn dĩ không thích giao du, đừng nói đàn ông, ngay cả con gái cũng chỉ có Thịnh Diệc Thư chơi từ nhỏ, và Minh Chi – bạn cùng phòng đại học.

Bạn bè quý ở chân thành, không cần nhiều. Cô chẳng thấy có gì bất ổn.

Nhưng ngay cả đồng nghiệp chung phòng trong thư viện, chỉ sau hai tiếng cô đi làm, Lục Trạm cũng đã cho người tra xét sạch sẽ.

“Với lại...”

Đường Căng liếc nhanh anh một cái rồi cụp mắt: “Anh chẳng phải sắp có trợ lý mới rồi sao?”

Anh nhướng mày: “Anh sao lại không biết?”

“Không phải cô Chân Mẫn Tĩnh gì đó à.”

Đường Căng bổ sung thêm với vẻ bình thường: "Em nghe dì Minh Tú nói vậy."

“Cô ta không phải trợ lý của anh, chỉ là phân xuống phòng anh thôi.”

Anh khẽ vỗ eo cô: “Em nói không quen mà, sao nhớ rõ tên thế?”

“Em không quen, nhưng đã thấy tên cô ấy.”

“Trên bảng thành tích hồi lớp 10, tên anh và cô ấy thường cùng trong top 5.”

“Anh chẳng nhớ gì hết.”