“Anh... khóa cửa làm gì?”
Đường Căng theo bản năng lùi về sau, cho đến khi lưng chạm phải chiếc tủ cạnh tường, không còn đường rút mới buộc phải dừng lại.
Cô rất ít khi mặc lễ phục. Hôm nay chiếc váy lụa màu be, vai lệch ôm nhẹ, khiến làn da cô càng thêm sáng mịn. Tà váy buông rủ tự nhiên, sang trọng và dịu dàng.
Chỉ là lớp trang điểm lại quá nhạt, gần như chỉ có một chút son, gương mặt vẫn còn nét trẻ con. Trong khi bộ váy này toát lên sự chín chắn, thậm chí eo còn rộng hơn một chút, không vừa vặn.
Lục Trạm tháo chiếc cà vạt xuống, nắm trong tay, rồi sải bước về phía cô.
Cà vạt bị ném lên mặt tủ, anh vòng tay ôm lấy eo cô. Thân hình vốn cao lớn, khí thế lạnh lùng áp bức, mỗi lần đến gần đều khiến Đường Căng thấy nghẹt thở.
“Anh không biết em cũng mặc đồ của hãng này đấy.”
Thương hiệu này nổi tiếng với thiết kế gợi cảm nhưng vẫn giữ nét thanh lịch – hoàn toàn không hợp gu của cô.
“Là của chị hai em.”
Cô ngập ngừng rồi bổ sung: “Chị ấy chưa từng mặc.”
“Thảo nào.”
“Thảo nào cái gì?”
“Rộng.”
Bàn tay đặt nơi eo thành thục trượt lên, Lục Trạm cúi người, hơi thở nóng hổi phả xuống vùng xương quai xanh trắng ngần: “Mà chỗ này lại quá chật.”
Đường Căng lập tức đỏ bừng mặt: “Anh đừng sờ lung tung!”
Cô luống cuống với tay ra sau, định cầm cà vạt để buộc lại cho anh.
“Vội gì.”
Anh chống hai tay lên cạnh tủ, giam chặt cô trong vòng tay, cúi thấp đầu, nghiêng mặt nhìn chằm chằm.
Đường Căng mặt nóng bừng, né tránh: “Anh nhìn đủ chưa...”
Có ai như anh chứ.
Đôi môi khẽ mở của cô trong mắt anh chẳng khác gì mời gọi. Lời còn chưa dứt, Lục Trạm đã cúi xuống, hôn mạnh mẽ, đầu lưỡi tiến vào quấn lấy, liếʍ mυ"ŧ tham lam.
Nụ hôn dồn dập, cô bị ép ngửa ra sau, khuỷu tay chống lên mặt tủ mới miễn cưỡng đứng vững.
Vai váy lệch đã bị cọ xát tuột xuống, buông lỏng trên cánh tay.
“Anh đừng...” Một tay cô giữ chặt cổ áo, một tay gắng sức ngăn cản bước tiến của anh, giọng run rẩy: “Không được để lại dấu vết...!”
Trong phòng nghỉ đã khóa trái, không gian kín đáo dần ngập tràn hơi thở mập mờ. Điều khiến người ta càng thêm căng thẳng là bức tường kính sát đất chỉ là kính một chiều – bên ngoài không nhìn thấy, nhưng từ trong có thể thấy rõ, thỉnh thoảng còn có nhân viên phục vụ đi ngang qua, làm Đường Căng càng thêm bất an.
Rõ ràng biết cô sợ nhất là bị phát hiện, vậy mà anh lại coi đó như một thú vui trêu chọc.
Đến khi Lục Trạm chịu buông ra, mắt cô đã ngấn nước, ngực phập phồng, hơi thở gấp gáp.
Không biết từ lúc nào đã bị anh ôm ngồi lên mặt tủ, chênh lệch chiều cao khiến cô ở thế cao hơn, thuận tiện để anh cúi xuống, ngang ngược xâm chiếm nơi cổ áo đang hé mở.
Không cần cúi đầu soi gương, cô cũng biết trên cổ mình bây giờ chắc chắn là “thảm cảnh”.
“Em còn ra ngoài gặp người ta kiểu gì được nữa!”
Đường Căng xấu hổ vô cùng, giận anh hết lần này đến lần khác chẳng biết phân biệt tình huống, cứ thích chơi mấy trò kí©h thí©ɧ này. Tức quá, cô vung tay đánh anh, đầu ngón tay còn để lại vết xước trên cổ anh.
Thế mà Lục Trạm lại rất hưởng thụ dáng vẻ cô nổi cáu. Lực của cô đánh thế nào anh cũng chẳng thấy đau, thậm chí còn cầm lấy tay cô, cẩn thận xem móng tay có bị gãy không.
“Dù sao mấy nơi này em cũng không quen. Anh đưa em đi là được.” Anh khẽ bóp tay cô, giọng mang ý trấn an.
Đường Căng sững lại, mắt lóe lên: “Không được, mẹ em sẽ hỏi.”
“Anh có cách khiến bà ta bận đến không nhớ nổi em.”
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Kiều Bạch Anh nhắn tin báo phải đi gấp, cũng không nhắc gì đến việc để cô ở lại. Trong mắt bà ta, cho dù ép Đường Căng ở lại tiệc xã giao cũng chẳng làm được gì.
Lục Trạm gõ gõ màn hình điện thoại của cô: “Vậy được chưa?”