Cái gọi là “em gái hàng xóm” chỉ là một cô bé để mái ngố che kín trán, mặc đồng phục bình thường, yên lặng trầm lặng, lẫn trong đám người chẳng hề nổi bật.
Giờ phút này, Chân Mẫn Tĩnh nhìn cô gái trước mặt.
Nhà họ Đường ở Hoài Thành không phải danh môn, nói thẳng ra là nhà giàu mới nổi. Đường Căng không đeo trang sức đắt tiền nào trên người, bỏ đi mái tóc che trán dày ngày trước, gương mặt giờ đây mộc mạc thanh tú, không đến mức quá xinh đẹp.
Chân Mẫn Tĩnh luôn tò mò: Rốt cuộc cô dựa vào cái gì mà trở thành “được Lục Trạm cưng chiều”?
Chỉ vì tình cờ là hàng xóm sao?
“Dì ạ.” Chân Mẫn Tĩnh mỉm cười: “Vậy cháu xin phép về trước, hôm khác lại tới thăm dì.”
“Được thôi, dì tiễn cháu.”
Chân Mẫn Tĩnh khẽ gật đầu chào Đường Căng, cô cũng đáp lại bằng nụ cười lễ phép, hai người không nói thêm câu nào.
Đẩy cánh cổng vườn, Đường Căng sững người: “Mẹ...”
Kiều Bạch Anh đứng trong vườn, khoanh tay nhìn cô: “Tối nay con mang hộp bánh trên bàn sang nhà họ Lục.”
Lại nữa.
Đường Căng cúi mắt, im lặng phản kháng.
Dựa vào mối quan hệ hàng xóm, ép cô gọi xưng hô anh trai em gái với Lục Trạm, mẹ cô hận không thể ngày nào cũng bắt cô sang nhà họ Lục vài lần, để giữ quan hệ.
May mà dì Minh Tú chưa bao giờ tỏ ý khó chịu, lúc nào cũng dịu dàng xoa đầu cô, hỏi cô muốn ăn gì.
Lục Trạm cũng đã quen việc cô thường xuyên qua, thường dẫn cô vào phòng sách nhỏ. Dù ít khi để ý tới cô, nhưng cũng sẽ lấy hộ cuốn sách cô không với tới được.
Sự lễ độ, giáo dưỡng của nhà họ Lục giống như một tấm gương, phản chiếu lại sự toan tính đáng xấu hổ của nhà họ Đường.
Mãi cho đến khi Kiều Bạch Anh nhận ra, cho dù Đường Căng có sang nhà họ Lục bao nhiêu lần, mối quan hệ láng giềng này cũng không thể biến thành hợp tác làm ăn chiến lược. Lúc đó bà ta mới dần từ bỏ.
“Mồm miệng vụng về, lại chẳng biết nịnh nọt.”
“Qua lại nhiều thì có ích gì.”
Kiều Bạch Anh bực dọc: “Sớm biết thế thì năm đó phải nhân cơ hội cho mày nhận dì Minh Tú làm mẹ nuôi mới phải!”
Đường Căng nghe không nổi nữa: “Mẹ, con lên phòng sửa luận văn.”
“Khoan đã.” Kiều Bạch Anh nheo mắt nhìn cô: “Cái váy này, sao mẹ chưa từng thấy?”
“Diệu Thư tặng con đấy.”
Cô đã chuẩn bị sẵn lý do. Diệc Thư là tiểu thư nhà Tập đoàn Thịnh Thế, với thân phận của cô ấy, việc tặng một chiếc váy bốn mươi ngàn không khiến Kiều Bạch Anh nghi ngờ.
Mặc dù chiếc váy này thuộc chuỗi Infatuation [si mê].
Về phòng mình, Đường Căng đóng chặt cửa, rồi trượt người ngồi xuống nền lạnh lẽo.
Cô cúi đầu, mặt vùi vào gối, tóc xõa che phủ, xung quanh một màu u tối.
Trên cổ như quấn chặt một sợi dây, khiến cô nghẹt thở.
Đường Căng không dám tưởng tượng, nếu mẹ biết quan hệ hiện tại giữa cô và Lục Trạm, hậu quả sẽ ra sao.
Chắc chắn nhà họ Đường sẽ như loài đỉa bám, hút cạn máu của anh, hút cạn nhà họ Lục.
Cô ở trong phòng mãi, cho tới khi dì giúp việc lên gọi xuống ăn tối.
“Bà chủ đi ra ngoài rồi.”
Cô vốn không có hứng ăn, xuống ăn qua loa nửa bát cơm, rồi lại về phòng sửa luận văn.
Từ cửa sổ phòng cô nhìn thẳng sang biệt thự nhà họ Lục, phòng Lục Trạm tối om, anh không có ở nhà.
Đêm khuya.
Kiều Bạch Anh trở về, trên người nồng nặc mùi rượu và nước hoa, còn đóng cửa rất mạnh.
Đường Căng giật mình tỉnh giấc, vội chạy ra mở cửa.
“Sáng mai đi với mẹ một chuyến.”
Kiều Bạch Anh say, bước chân loạng choạng.
“Mẹ...” Cô theo phản xạ đưa tay đỡ, nhưng bị hất ra.
“Không cần mày đỡ!”
“Rốt cuộc tao là cái gì... ai cũng coi tao như người vô hình! Đường Viễn Quốc, đồ khốn nạn...”
“Sao mày không chết quách ngoài đó đi cho rồi...”
“Bà chủ, để tôi dìu bà vào.” Dì giúp việc đã quen với cảnh bà chủ say xỉn, nhanh chóng đỡ bà ta về phòng.
Hành lang vẫn còn vương mùi rượu và phấn son, cho tới khi đèn cảm ứng tắt, tối đen.
Đường Căng quay lại giường, mắt mở trừng trừng.
Sáng hôm sau.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên, khi cô đánh răng rửa mặt xong, đồng hồ mới chỉ 6 rưỡi.